Tác giả - Tác phẩm
”Chơi Trăng” cùng Bảo Lan
[19/03/2009 9:39:18]
”Chơi Trăng” cùng Bảo Lan
					
					
					
[+] Click vào để xem hình lớn
”Chơi Trăng” cùng Bảo Lan

Giữa thành thị sôi động, bộn bề, mùi hương trăng gió không còn giống như xưa. Liệu những ký ức xa xôi, có thường hay trở lại giữa đêm yên tĩnh để lòng người thật bình yên?

 Với "Chơi Trăng", khúc hát của Bảo Lan như thủ thỉ tâm tình kể lại cho người nghe về người bạn thân quen, "người" đã cùng đi suốt cuộc hành trình tuổi  thơ của tác giả.

Theo Bảo Lan, "chơi Trăng"  ra đời vào ngày 16-2-2009, khi cô đang sắp xếp lại phòng mình, để chiếc keyboard hướng ra ngoài cửa sổ và vẻ huyền ảo của đêm đã đi vào cô thật tự nhiên... Có lẽ, ở chốn phồn hoa đô hội, Trăng đã bị khuất lấp đâu đó sau những toà nhà chen chúc chia bầu trời thành từng khoảng hiếm hoi... Nhưng cũng đủ ánh sáng để thấy lòng sống lại những đêm trăng thuở bé…

Bài hát như một lời tâm sự chân thành, Vầng trăng tuổi thơ đã trải rộng giữa khoảng không bao la:

    Trăng tròn ở trên cao

    Có khi trăng rớt xuống hồ

    Để ta đi nhặt mảnh trăng vỡ...í a..

    Vớt Trăng lại thấy Trăng trên trời cao...

Trăng tròn e ấp nụ cười hồn nhiên sau lớn voan Mây trắng, vừa kín đáo vừa như muốn hé lộ vẻ đẹp lộng lẫy giữa mênh mang trời đất. Trên mặt hồ, ánh trăng đổ vàng lấp lánh. "Ta"  mải miết dõi theo trăng, "Ta" đang muốn chộp bắt hết những mảnh trăng vỡ đang sóng sánh. Nhưng, tất cả lan toả đến vô cùng rồi  lại trôi đi và không về nữa, ánh trăng vỡ vụn mất dần... "Ta" nhìn lên, vầng trăng vành vạnh vẫn đang treo lơ lửng ở đó. Trăng như đối tượng để "Ta"  hướng đến, cầm, nắm, bắt, "Ta" muốn ghìm giữ, như bung ra những dao động rất thực trong hồn... Nhưng, xa quá, cao quá, rộng quá...với "Ta", trăng lại là không gian:" Vớt Trăng lại thấy Trăng trên trời cao"

 

Trăng xuất hiện rất thực lại rất hư, hiện hữu mà như lẫn khuất, nên câu hát cũng có khi xa vời, có lúc gần gũi với sự thể hiện của một tâm hồn đang đứng giữa hai bờ hư thực. Trăng ở trên cao, nhưng trăng cũng ở dưới bờ ao. "Ta" tìm kiếm vẽ đẹp tưởng như ở trên cao, nhưng lại bắt gặp nó nơi bờ ao tâm hồn. Khi gặp được rồi thì bỗng hụt hẫng nhận ra, mình quá ngô nghê và bất lực để bắt giữ...

Trăng không chỉ tạo nên vẽ đẹp, chất thơ, mà còn là người bạn xoa dịu, an ủi vỗ về "Ta". Có lúc trăng với tính chất là không gian, có khi mang tính cách của một người trần tục :
    

    Ta vui thì Trăng vui

    Nghe Ta hát Trăng Cười

Quan hệ  Trăng – Ta là quan hệ tri kỉ. Với tính chất hai mặt: hiện thực và huyền ảo - lặng im và cởi mở, trăng mang tất cả tâm trạng, tính cách như một con người: Ta vui-Trăng vui, Ta hát-Trăng Cười. Trăng thanh lịch thủy chung. Trăng xô nghiêng đôi lời tình tự. Ta và Trăng lại gần nhau hơn...

    Ta ngồi Trăng mon men xuống thấp... í a...

    Chiếu vàng cả vạt áo, cả mặt nước, cả cỏ cây...

Hình ảnh “vạt áo” “mặt nước”,  “cỏ cây” gợi nhớ quá khứ bé thơ. Ở đó Vầng Trăng đã trở thành bạn.  Trăng chạy lao xao, rơi trên mặt nước và "mon men" len nhẹ vào lòng người. Trăng lúc gần, lúc xa, lúc lả lơi gợi tình, lúc dịu dàng đáng yêu,... lôi cuốn tác giả đến một thế giới huyền diệu đầy quyến rũ

    A ối a, ối à, à ơ...A ối a, ối à, ôi à...

Tiếng đệm ấy nghe như một đoạn nhạc không lời, mở rộng thêm ý nghĩa biểu hiện của nội dung và ca từ, làm đậm thêm tính chất âm nhạc sóng sánh, mơ màng. Tiếng đệm vừa tạo màu sắc dân ca, vừa như một chuyển đoạn bằng vocal để cắt dẫn chuyển điệu khá nhuần nhuyễn, mang màu sắc tươi tắn, hiện đại. Mạch cảm xúc vẫn tiếp tục xuôi theo dòng chảy mãi...

    Ta nằm nhìn Trăng,

    Lắng nghe Trăng chuyện trò

    Trăng say xưa kể chuyện,

    Chuyện chú Cuội, chú Cuội chăn trâu

Có phải Trăng kể chuyện thật không hay là sự nhắc nhớ tìm về ký ức? Những ngày có trăng, những đứa trẻ lại tụ tập, cùng nhau chạy nhảy, vui đùa, ngước mặt nhìn trăng trên cao, đố nhau chú cuội ngồi đâu. Bây giờ, mùa trăng không còn những trò chơi, không còn những hàn huyên, hỏi nhau chú cuội nơi nào, và trăng cũng không... Sài Gòn thứ gì cũng dễ kiếm, nhưng chờ trăng thì phải thêm bao nhiêu mùa?

 

Những điều tưởng chừng như phi lý nhưng khi đưa vào tâm trạng con người để giải thích bỗng trở thành có nghĩa. Ánh trăng bàng bạc cả bài hát , bổng trầm trải dọc theo chiều sâu cảm xúc nơi Bảo Lan, khi trong trẻo, vui tươi, lúc lắng chìm , miên man nhớ... A.. ối a... ối à... à ơ...

Xưa nay, ánh trăng luôn là hình ảnh toàn mỹ nhất biểu trưng cho cái đẹp . Trăng  là nguồn cảm hứng vô tận đối với  tâm hồn nghệ sĩ để hướng đến sự sinh động trong nghệ thuật. Hình ảnh ánh Trăng cũng là biểu tượng cho tính hấp dẫn của mọi hình thái nghệ thuật. Và dường như với Bảo Lan,  âm nhạc cũng là Ánh Trăng...

   Trăng lại hỏi ta, có muốn làm chị Hằng

    Ta nói rằng, ta muốn làm bạn Trăng thôi...

Cuộc sống, không phải thứ gì ta muốn là có được nhưng cốt yếu là ta vẫn còn một trái tim thiết tha yêu thương và khao khát , ta luôn hướng mình đến cái đẹp. Bảo Lan luôn  hướng những tác phẩm của cô đến các vấn đề có tính chân thực về đời sống xã hội. Đó là sự tự vấn mình để hoàn thiện vẻ đẹp nhân cách. Và, cô không muốn nhận mình là một tinh tú, cô chỉ muốn làm bạn cùng cái đẹp mà thôi.

Nhớ lúc bé, chỉ những ngày có Trăng, tôi mới có dịp nằm trên chiếc giường tre, ngửa mặt lên trời, giữa mênh mang hương đồng, nghe ba giải thích về quỹ đạo của mặt Trăng, những hành tinh, và vũ trụ…  nghe bà kể  những câu chuyện cổ tích, và ước mơ.  Tôi thường nghĩ  “trăng tàn” khi trăng khuất về đỉnh núi. Thực chất có bao giờ trăng tàn đâu. Cảm ơn "Chơi Trăng" đã cho tôi một đêm, mơ thấy mình được bước trên con đường dẫn ra cánh đồng, tràn ngập trăng gió giữa ngày mùa...

    Trần Phương Dung 

Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX