Bà xã! Vậy là quay đi quay lại tụi mình đã “góp gạo thổi cơm chung” cũng được mấy năm rồi. Chính xác là ngày 22/3 lẻ mấy giây tới, sẽ tròn ba “tuổi” kỷ niệm việc anh cứ phải đánh thức em dậy vào mỗi sáng.
Không ai hoàn hảo cả, ai cũng có mặt tốt và mặt chưa tốt. Cuộc sống chung là một nghệ thuật. Anh với em dù không ai làm trong lĩnh vực nghệ thuật. Nhưng dường như ba năm làm vợ chồng, anh và em đã có “hơi hướng” nghệ thuật rồi đấy. Nghệ thuật làm hòa phải không bà xã. Dưới đây là một vài điều anh muốn "nhắn nhủ" với em.
Điểm đáng yêu của em trước nè. Em không nói nhiều hay cằn nhằn như một bà vợ thực thụ. Cũng không quá khắt khe với anh về giờ giấc gặp gỡ bạn bè. Có thể do em biết anh rất yêu em, nên quá tự tin và không cần “ràng buộc” anh theo đúng “guồng gia đình” như bất cứ gia đình nhỏ nào. Có phải em biết anh sẽ tự nguyện thực thi phải không? Có lẽ em đúng.
Tiếp nè! Khi anh nghe em gọi “anh yêu” thì anh biết chắc đó là lúc em đang giận và anh đã “vô tình” gây ra một việc gì đó hơi sai sai. Còn nếu em gọi “ông xã” thì chắc chắn là em đang cần anh giúp em một số việc không tên…Dù em gọi anh là gì đi nữa, anh vẫn rất thích và sẵn sàng làm bất cứ gì em muốn.
Còn đây là điểm chưa đáng yêu của em. Anh viết ra đây chỉ mong chúng ta hiểu và thông cảm cho nhau nhiều hơn chứ không phải là “kể tội” em đâu nhé. Lúc em giận, em thường im lặng. Em yêu! Sự im lặng đó đối với anh là một sự trừng phạt nặng nề nhất. Nói như vậy không có nghĩa là em bay vào “mát-xa” anh, coi anh như bao cát đâu đấy. Lúc em giận, anh muốn em trao đổi thẳng thắn trực tiếp với anh, nếu em nóng, anh sẽ pha nước đá chanh cho em (để em hạ hỏa). Một điểm nhỏ nữa, em còn “mê chơi” lắm. Có lúc em để anh phải tự nấu mì cho bữa tối. Anh mong sau ngày 22/3 này, anh không phải “lụi hụi” làm mì một mình nữa. Nhớ nha bà xã.
Hôm nay vô tình anh nghe được ca khúc “Bà xã ơi bà xã” của NS Nguyễn Hồng Thuận. Trong nền nhạc vui nhộn và nội dung ca khúc cũng là điều anh muốn gửi đến em nhân kỉ niệm ngày cưới của tụi mình. Anh đánh liều gửi mail cho GĐX yêu cầu ca khúc tặng em. Nếu em đọc được, đừng vội nóng, mắc cở, hoặc bất cứ cảm xúc bất ngờ nào ập đến với em. Em hãy nghe và nếu muốn trị tội anh vì dám nói xấu em thì hãy đến…chỗ cũ nhé. Anh sẽ đợi em ở đó như ngày xưa!
Lời ca khúc: Sáng tác: Nguyễn Hồng Thuận
Trình bày: Nguyễn Hồng Thuận
Em của tôi tròn tròn,
Ôi "làn" da giòn giòn,
Khiến cho lòng tôi thêm ngây ngất mỗi khi nhìn.
Những câu nói buồn cười,
Em thì như con mèo lười,
Để cho lòng tôi yêu nhiều hơn.
Sau nhiều năm hẹn hò,
Tôi cầu hôn nàng cười,
Ánh mắt nàng nhìn tôi xao xuyến không nên lời.
Thế là hết một đời,
Thế là hết một chuyện tình,
Và tôi mơ giấc mơ tuyệt vời.
Sau nhiều năm vợ chồng,
Tôi nhận ra nhiều điều,
Rằng em đối với tôi đâu có "hiền".
Tôi chẳng dám cười đùa,
Tôi chẳng dám một lời,
Gời đây tôi nghĩ mình ngốc thế.
Haizzz (rồi giờ sao)
Em giờ vẫn tròn tròn,
Em giờ cũng giòn giòn,
Rất vui vì giờ đây tôi cũng yêu em nhiều.
Ôi vừa mới cười đùa,
Ôi vừa mới chuyện trò mà mười năm kia đã trôi qua rồi.
Ôi cuộc sống bộn bề,
nhưng mình vẫn còn cười đùa,
Thì dường như anh đã không sai lầm