Xin mượn câu ca dao này để bày tỏ lòng kính trọng và cảm ơn đến tất cả những người Bà, người Mẹ, người Chị, người Em nhân ngày Quốc Tế Phụ Nữ (08/03). Xin chúc cho “Một nữa của thế giới” luôn bình an, mạnh khoẻ để không những cõng “nắng mưa” mà cõng “một phần còn lại của thế giới” khi mà họ chưa kịp nhận ra tầm quan trọng của người phụ nữ hoặc họ bị trượt dài sau những cơn mê.
Cũng qua đây! Tôi muốn nói đến Mạ của tôi_một người mà hơn 60 năm luôn lo toan và hầu như không có một ngày bình yên trong kiếp người.
Có một ai đó bất chợt nói rằng: “Trong tất cả những người sinh ra từ người Mẹ, tôi là người yêu Mẹ nhất”. Xin nói lại rằng: “Trong tất cả những người sinh ra từ người Mẹ, ai cũng là người yêu Mẹ, yêu Mẹ mình nhất trên đời”.
Tôi chưa bao giờ viết về Mạ, chưa bao giờ có một “giai điệu” để tâm sự với Mạ. Vì chỉ khi nghĩ về Mạ, nước mắt tôi đã lưng tròng, con tim lộn nhịp, toàn thân cứ run lên và tôi cứ để cảm xúc đó trôi qua một cách ngọt ngào.
Hôm nay, cũng trong tâm tình của ngày 8/3, tôi không muốn ích kỷ nữa, tôi sẽ không để cảm xúc qua đi một cách ngọt ngào, tôi can đảm để những cảm xúc đó dừng lại và ngân lên những lời ca, tiếng nhạc, ngân lên những nét chữ để cám ơn thượng đế đã ban cho nhân loại nhưng người phụ nữ tuyệt vời.
Tuy con chưa một lần xà vào lòng và nói: “con yêu Mạ”, chưa một lần bật khóc trước mặt Mạ khi có lỗi vì đã làm Mạ buồn, nhưng Mạ ơi, trong con người cứng cỏi của con là một con tim thổn thức, nhạy cảm, con vẫn khóc đó thôi khi ánh mắt mình chưa kịp vội quay đi nơi khác. Con muốn viết lên điều này, tuy những mỹ từ của con là quá bé nhỏ so với tấm lòng của Mạ, nhưng ít ra, con đã có cách bày tỏ lòng kính trọng yêu thương của mình đối với Mạ.
Con cũng dâng tặng Mạ bài hát: “Mẹ ơi”, đó là lời tâm sự chân thành, những thổn thức của con, Mạ biết không, con đã viết đã nghe bài này vô vàn lần, nhưng mỗi lần như thế, nước mắt con lại rơi, ngay trong phòng thu âm, con và ca sĩ trình bày cũng không ngăn được dòng lệ của mình.
Và cũng xin tặng bài hát này cho quý Bà, quý Mẹ, quý Chị Em, xin tặng những người con, tuy là yêu Mẹ nhiều lắm nhưng chưa một lần nói ra, chưa một lần vùi đầu trong lòng Mẹ và nói: “Con yêu Mẹ, Mẹ ơi!”
Sài gòn 6/3/2009 Đông Nguyên
Lời ca khúc:
CS: Diệu Hiền
NS: Nguyễn Hữu Đồng
Mẹ ơi! đã bao lần con muốn nói,muốn nói nói thật nhiều Mẹ ơi! con yêu Mẹ nhiều lắm vậy mà con không thốt ra không nói nên lời con lại làm Mẹ buồn Mẹ khóc vì con suốt một đời Mẹ đã mõi mòn. Dòng đời vội đến thời gian vụt qua con đã lớn khôn tung bay khắp trời cuộc sống no đầy con vui bên bạn con say cuộc tình rồi con quên rồi con quên mất nơi quê nhà Mẹ trông. Dòng đời vội đến thời gian vụt qua con đã lớn khôn xin cho con về bên mái gia đình bên anh em mình mâm cơm gia đình và ở nơi đó trái tim Mẹ bình yên. Đôi chân Mẹ chậm lại để đôi chân con bước nhanh, đôi tay Mẹ yếu dần để đôi tay con nhận lấy, đôi vai Mẹ hằn xuống để đôi vai con vươn rộng, đôi mắt Mẹ mờ dần để đôi mắt con nhìn đời. Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ ơi!