Nỗi nhớ mùa đông
[08:35 12/04/2007 (GMT+7)]
Nỗi nhớ mùa đông
					
					
					
[+] Click vào để xem hình lớn
Nỗi nhớ mùa đông

Chút đông giữa nắng hạ

Những đĩa nhạc cũ có giá trị đặc biệt khi bất chợt ta lục lại trên giá CD, “Nỗi nhớ mùa đông” khiến tôi nhớ lắm một chút heo may, khẽ rùng mình giữa ngày đông giá lạnh.

Giữa nắng hạ gắt gắt có dở hơi quá không khi nghĩ về mùa đông? Thú nhận rằng âm nhạc dường như phá vỡ cả tuần hoàn của thời gian, để mỗi khi ca khúc nào đó ta yêu cất lên ta lại như gửi hồn vào khoảng thời gian vô hạn của nhạc cảm mà quên rằng bây giờ là tháng tư.

“Dường như ai đi ngang cửa
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi”

Như một bài thơ tình ru nhẹ những tâm hồn lãng mạn, ca khúc với chất giọng ấm, khỏe, tha thướt của Hồng Nhung đã thổi bùng bếp lửa đông lưu luyến trong tôi.

Mỗi lần nghe lại ca khúc tôi lại thấy tim mình hồi hộp, tai mình tìm kiếm điệu thánh thót và mắt mình ngơ ngác vẽ hình của ai đấy. Phải chăng trong ca khúc lại nhắc nhớ trong tôi một chút tình riêng, chỉ để nhìn, để thấy một phần của ngày xưa.

Cuộc sống hiện tại hình như không có gì mới, tình yêu cũng như đang dừng chân, hai chúng tôi gặp nhau là lặng im như cuộc gặp đó là bổn phận, kẻ ngồi nhìn dòng người qua lại, kẻ ngắm từng giọt cà phê rơi… Tôi hiểu, hôn nhân của mình đang tuột dốc. Lẽ nào người tôi yêu lại là một khúc gỗ trơ trọi giữa nắng hạ thiêu đốt.

Tình yêu cũng như con thuyền vượt sóng, không tiến ắt phải lùi, cái tôi tiếc không phải vì không vượt được sóng mà là không tìm được bạn đồng hành. Im lặng là một sự tra tấn khủng khiếp nhất đối với tôi, giá như tôi và anh, mỗi người đều có thể gọi tên và nêu ra được tâm sự của mình, tiếc rằng những khúc mắc ấy cứ lăn tăn, âm ỉ không thành hình thành vật nên chúng tôi cứ lặng lẽ bước bên đời nhau để trăn trở oằn ọai mỗi khi:

“Nằm nghe xôn xao tiếng đời.
Mà ngỡ ai đó nói cười.
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy.
Giờ đây cũng bỏ ta đi”

T

caykho.jpg
 
iếng nhạc dội vào lòng, tôi nghe, cảm nhận và rồi tôi khẽ nói trong ánh nhìn vu vơ: “Em buồn lắm…”. Nếu những khi thế này ta có thể ngược dòng thời gian mà quay lại nhỉ, giá ta lại huyên thuyên tay trong tay dạo phố trong tiết trời se se dịu dàng và giá như ta lại có thể yêu nhau như ngày đầu gặp gỡ. Có phải chúng ta đang cố tình đi bên đời nhau. Giá như ta có thể làm lại từ đầu? Tôi miên man đạt câu hỏi khi bài hát cứ vô tình vẳng đến vây quanh cả hai.

Cuộc sống luôn đặt ra những cái “giá như” đau đớn thế này. Có lẽ tình yêu vẫn tồn tại những khúc giao mùa, để ta không thể phân định đây là thời điểm nào của cảm xúc… Hy vọng đây chỉ là phán đoán sai lầm của riêng tôi, như thế sẽ tốt hơn cho cả hai.

Tại sao hôm nay tôi lại mong thoát ra khỏi cái nóng bức, ngột ngạt của mùa hạ thế nhỉ? Hay tôi đang muốn vượt ra một điều gì khác hơn. Nỗi nhớ mùa đông, nỗi nhớ tình yêu hòa làm một nguồn trong tâm trạng bâng khuâng. Nhớ về mùa đông, để âm nhạc nhắc ta những kỉ niệm, để nhớ rằng có một mùa ta đã yêu nhau.

“Làm sao về được mùa đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về

Làm sao về được mùa đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Mùa thu cây cầu đã gãy
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã về”

• Việt Khuê

Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX