Trò chơi lên trời!?
[08:07 28/03/2007 (GMT+7)]
Trò chơi lên trời!?
					
					
					
[+] Click vào để xem hình lớn
Trò chơi lên trời!?

Niềm đau sẽ chia đôi khi được sẻ chia, nhưng niềm đau cũng sẽ tột đỉnh khi chợt bắt gặp ai đó cũng đau giống mình.

Không phải bạn bè, chưa một lần gặp mặt, cũng chưa hề biết gì về nhau, nhưng qua âm nhạc tôi cảm nhận được có một người thật hiểu và thật đồng điệu với mình – Nhạc sĩ Trần Quế Sơn với ca khúc “Cõng mẹ đi chơi”.

“Dìu mẹ đi chơi (u u u).
Cõng mẹ đi chơi (u u u).
Dìu mẹ đi chơi.
Mẹ và con đi chơi thênh thang một cõi quên những nhọc nhằn quên những dày vò tâm can. Từng nụ hoa tinh khôi vi vu cười gió ươm nắng hồng đào như những mặt người tinh khôi.

Dìu mẹ đi chơi (u u u).
Cõng mẹ đi chơi (u u u).
Dìu mẹ đi chơi.
Mẹ và con đi chơi đi ra bờ suối con suối chạy dài khua cả vòm trời lung lay. Rồi vài mươi năm sau đi qua trần thế con cõng mẹ về con cõng mẹ về thiên thai.
(hơ hơ...).

Không bắt đầu bằng một khúc nhạc dạo ấn tượng mà là lời tâm sự tiếc thương của người con mất mẹ. Tựa đề bài hát cũng dự báo điều gì đó đáng nghĩ suy “con cõng mẹ” mà không phải “mẹ cõng con”.
Con người ta khổ nhất là phải đối diện với “sinh ly tử biệt” song tiếc rằng đó lại là quy luật nghiệt ngã của tạo hóa.

Đã không biết bao lần tôi tự gạt mình khi đối diện trước sự thật - mẹ tôi đã không còn, rồi lại tự ủi an bằng một niềm tin mẹ chỉ tạm đi đến một nơi xa, rồi mẹ sẽ về, mẹ vẫn bên tôi theo một cách nào đó. Nhưng nỗi đau khi nhớ về mẹ vẫn không thể nguôi ngoai.

Hôm nay, nghe “Cõng mẹ đi chơi” tôi bồi hồi xúc động, có một người con cũng thật đáng thương như tôi, chỉ có khác anh ta là một nhạc sỹ. Sâu sắc, tinh tế và lay động lòng người khi tiếng hát chính là tiếng nức nở:

“Đời là một trò chơi.
Trò chơi lên trời.
Cuối đời là trò chơi”.

Tiếc thương người đã khuất đã đành nhưng đáng thương hơn là người ở lại, đang ngày ngày bị nỗi đau âm ỉ gặm nhấm, thỉnh thỏang lại tự dưng thấy mắt mình ướt đẫm khi bóng mẹ hiện về bằng một hình thức nào đấy, có khi vô tình gặp một ai có dáng giống mẹ tôi cũng thấy tim nhói đau, bất chợt có một ai kể về mẹ mình tôi cũng gục mặt tủi thân, nỗi đau và nỗi nhớ mẹ càng quay quắt gấp bội khi chính tôi cũng được làm mẹ.

Thưởng thức “Cõng mẹ đi chơi” của Trần Quế Sơn, tôi không chỉ hướng nhớ thương về mẹ mà còn tự hướng về mình về mọi người, rồi sẽ có một ngày tương tự trong vài chục năm sau, tôi cũng phải bước vào “Trò chơi lên trời” như hàng tỉ người trên trái đất này,  nhưng liệu tôi có được diễm phúc thấy một đứa con “ngồi khóc bên trời” chăng? Tôi nghĩ xa quá hay bởi cái hồn và cái tình của ca khúc qua sự thể hiện của chính tác giả đã in sâu trong tôi, cho tôi những dự cảm thiêng liêng?

Điệp khúc đến trong tiếng nhạc dồn của tiết tấu cùng tâm tình của người thể hiện, hát một bài hát là điều ai cũng có thể nhưng để truyền được cảm xúc cũng như tinh thần của tác phẩm nghệ thuật đến người yêu nhạc không phải ai cũng làm được. Truyền được cho khán thính giả ngọn lửa của sự cảm thông, sẻ chia là điều thành công nhất mà Trần Quế Sơn đã làm được.

Cái tài và cái tình hòa vào làm một, nỗi đau được chuyển thành một lời ủi an, một câu trả lời đơn giản mà trí tuệ “Đời là một trò chơi”, đã là một trò chơi thì không thể biết được chữ ngờ, trò chơi của tạo hóa dành cho mọi người, đừng nên quá bi quan về cái chết mà nên nghĩ về nó như một quy luật, phải chăng vì thế mà tác phẩm đoạt Giải nhất thể loại ca khúc Giải thưởng âm nhạc Hội nhạc sĩ Việt Nam năm 2005.

Điều đặc biệt, ca khúc do chính tác giả - nhạc sĩ Trần Quế Sơn thể hiện.
Như một lời cảm ơn, một phát ngôn hay nhất của tình mẫu tử, ca khúc đã thay mặt cho những đứa con gửi đến mọi người mẹ trên trái đất này.

“Mẹ và con đi chơi.
đi ra bờ suối con suối chạy dài.
khua cả vòm trời lung lay.
Rồi vài mươi năm sau
đi qua trần thế con cõng mẹ về
con cõng mẹ về thiên thai.
Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai ngồi khóc bên trời.
Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai mẹ bỏ con rồi.
Mẹ để con mồ côi.
Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai ngồi khóc bên trời.
Hôm nay cõng mẹ đi chơi một mai mẹ phải lên trời.
Đời là trò chơi.
Trò chơi lên trời.
Cuối đời là trò chơi.
Trò chơi lên trời. (Hu hu... hu). Trò chơi lên trời”.

Việt Khuê

Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX