Quỳnh Lệ khiêm tốn không nhận mình là nhạc sĩ mà chỉ là nhạc… lẻ. Chị là nhà báo công tác tại chuyên san Người Viễn Xứ - Vietnamnet. Ca khúc được hoà âm bởi Đức Minh, do một cô phóng viên tên Thủy (tôi không nhớ tên chính xác) cũng của Người Viễn Xứ trình bày.
Thời gian như ngưng đọng bên ngoài cửa. Đoạn mở đầu nhẹ như gió thoảng giai điệu của bài Tình Lỡ - một bài hát trữ tình vang bóng một thời của những năm 70. Trước mắt tôi là một bức tranh với gam màu lạnh và buồn: Tiếng piano rơi, tiếng giọt cà phê tan loãng trong sắc sẫm của chiều. Quán nhỏ, xinh và vắng. Đóa hoa hồng cũng lẻ loi như người thiếu nữ.
Quán vắng.
Không gian trầm lắng.
Tiếng dương cầm hắt hiu theo tiếng mưa trong chiều.
Quán nhớ.
Ơi mắt môi rạng rỡ.
Đoá hoa hồng ngu ngơ rắc chút hương dại khờ.
Ai chờ ai? Ai đợi ai? Có ai chờ ai? Biết ai đợi ai?
Nhỏ nhoi lắm, cô đơn lắm! Cô đơn chờ một nhịp chân quen, cô đơn trong cái hư hao của không gian chiều tàn. Quanh người thiếu nữ chỉ có những giọt buồn rơi.
Bài hát nào xa xưa trong ký ức
Phiên khúc nào chợt nhớ chợt quên
Những giọt buồn tênh rơi vào đáy cốc
Quán nhỏ chiều nay một mình ta say…
Người phương nào đã quên hay vẫn nhớ?
Ta nơi này mãi nhớ dù cố quên.
Những giọt buồn tênh đong đầy khoé mắt
Nghe câu hát nao lòng: “Hỡi người bỏ ta trong mưa bay…”
Câu hát trong bài “Tình lỡ” ngân lên càng nhuốm thêm màu lỡ làng trong bức tranh “quán chiều”. Chủ quán Le Petit Café sao mà “khéo” chọn nhạc thế?! Tôi bỗng nhớ lần đến Le Petit, không phải trong một chiều mưa, không bị “leo cây”. Nhưng những khoảng lặng cứ đầy thêm… Nhiều khi có một con người khác trong ta quạnh quẽ, dù có một bản thể khác đang ồn ào với cuộc sống xung quanh. Phải chăng khi ấy, ta đang muốn hát ru mình?
Rồi một ngày.
Vẫn là quán cũ, nhưng cả cảnh và tình đều đã khác nhiều…
Ừ thì người đi...
Mà sao vẫn thấy tiếc nuối…
Quán vắng.
Ly cà phê sầu đắng.
Tiếng dương cầm liêu xiêu
Tiếng hát trôi trong chiều.
Quán nhớ.
Có trái tim rạn vỡ.
Đoá hoa hồng chơ vơ…
Thương khúc ca buồn ta hát ru mình
Thôi lỡ cuộc tình mơ…
“Quán chiều” khá buồn. Cái buồn lặng lẽ, khiêm nhường của một người con gái, của người phụ nữ không quen trách móc người tình làm rung cảm trái tim người mới yêu và đánh động chiều quá khứ của người từng trải. Tôi là một người đang lững thững leo lên con dốc của triền đời bỗng thấy mình bồi hồi với những rung cảm ấy. Thời gian đi một chiều. Những rạn vỡ của trái tim yêu rồi sẽ lành lặn. Và hẳn những dấu vết của vỡ rạn vẫn còn… Nhưng sao vẫn mong người hãy cứ yêu đừng nghi ngại.
DẠ HƯƠNG