Khi em nói lời yêu tôi
[13:14 24/10/2006 (GMT+7)]
Khi em nói lời yêu tôi
					
					
					
[+] Click vào để xem hình lớn
Khi em nói lời yêu tôi
Josh Groban

Vì những cảm nhận của anh về em!

Sa pa bảng lảng hơi sương, đoàn thành viên diễn đàn nhiếp ảnh offline nối đuôi nhau đi từ bãi đá cổ về phía Cầu Mây. Bỗng veo vắt trong sương tiếng hát của cô gái trẻ nhất trong đoàn: Like the sound of silence calling. I hear your voice and suddenly I'm falling, lost in the dream. Like the echoes of our souls are meeting. You say those words and my heart stop beating… (Như âm thanh của lặng yên đang gọi. Tôi nghe thấy giọng nói của em và bất chợt tôi rơi lạc vào giấc mơ. Như tiếng vọng của tâm hồn ta gặp gỡ. Em nói những lời này là lúc trái tim tôi ngừng đập…)

“Này em, bài hát nào thế?” Cô gái mặc chiếc áo đỏ, tay dung dăng chiếc máy ảnh vừa chỉnh xong đã vượt lên dẫn đầu đoàn, thay vì trả lời, để lại câu hát lả lớt đằng sau làm đoàn người ngơ ngẩn tựa như đang lạc vào một giấc mơ thật “And this journey that we are on. How far we've come and I celebrate every moment”. Không rõ khuôn mặt em lẫn trong sương mây mờ ảo, chỉ thấy nhập nhoè màu áo đỏ và chiếc khăn quàng đỏ bay trong gió, kìa là những bụi hoa tím dại đẫm sương bên đường.

Đó là lần đầu tiên tôi nghe When you say you love me, thật kỳ lạ không phải là Grosh Groban, mà là em… và lần đầu tiên linh tính mách bảo cảm xúc ấy không phải là một lần say nắng, cũng không phải hơi khói mỏng manh của tách trà bay lên rồi biến mất bên khung cửa sổ mùa đông.

Một năm sau, đối diện em, cô gái vẫn mặc áo đỏ nhưng không còn là ảo ảnh nữa, chợt hiểu vì sao Grosh groban da diết và bay bổng đến vậy:


Hai năm sau, 4 giờ sáng trong căn phòng hoang tàn giữa London giá lạnh bởi bữa tiệc cuối tuần. Bởi glamm rock và những ngời bạn xa lạ, bởi đám tro tàn của những solo tơi tả, riff thôi thúc và những âm điệu blue buồn nản. Nhìn ra ô cửa sổ heo hút lá vàng ngập con đường mòn dẫn ra trạm xe bus, chợt thấy lòng trống trải. Một lần nữa lại lạc vào nỗi khắc khoải đến kiệt cùng. Tôi nhớ em. Nhớ cái cảm giác bay bổng, mộng mơ trong trẻo bên con đường hoa dại nở. Nhớ cả những ảo ảnh không thể nào nắm bắt.

Thời khắc ấy tôi bất động. Thời khắc ấy tôi như ngừng thở… khi em nói em yêu tôi… Cả thế giới lặng yên… Trong một khoảnh khắc, dường như chẳng còn ai tồn tại… Tôi tin rằng tôi có thể bay trong một thời khắc trong đời… ở nơi nào đó giữa Thiên đường và Trái đất… Thời gian ngừng trôi khi em nói lời yêu tôi.
(At times I can't move. At times, I can hardly breath. When you say you love me, the world go still, so still and silent…..For a moment there's no one else alive…There are the times, I swear I feel that I can fly. For a moment in time. Somewhere between Heavens and Earth, and frozen in time when you say those words…when you say you love me.)

Như một ngời bạn tri âm gõ cửa lúc nửa đêm, chợt thấy vẳng lên đâu đó câu hát xa xa

You are the one I've always thought of. I don't know how, but I feel sheltered in your love. You're where I belong…

Không cưỡng lại được cảm giác trở về bên chiếc laptop thân quen, nhìn vào màn hình. Vẫn là cô gái đang chăm chú chụp giọt sương bên đám hoa dại trên một mỏm đá ở Sapa. Chiếc máy ảnh đã che hết khuôn mặt em, vẫn chiếc khăn quàng đỏ bay trong sương mờ cùng mái tóc em loà xoà ánh đỏ, vẫn chiếc áo đỏ mỏng manh trong hơi lạnh như trôi giạt theo mây mù. Chợt hiểu vì sao xa kia em gọi bức hình này là Gió.

When you say you love me….The world go still, and still silent. When you say you love me in that moment I know why I'm alive. When you say you love me….Do you know how I love you.

Một tia nắng ấm rọi vào cửa sổ bỗng thấy lòng mình ấm lại, như một niềm vui trỗi dậy khi khám phá ra một bí mật đã bị che dấu từ lâu… giờ mới hiểu tại sao Grosh mỉm cười thanh thản biết bao khi hát Khi em nói lời yêu tôi, vào giây phút đó tôi biết mình đang sống... Em có biết tôi yêu em đến nhường nào không? Do you know how I love you? Bất giác nhìn em mỉm cười: Cô gái đến từ ngày hôm qua… Em có biết tôi yêu em biết bao? Nhất định sẽ nói với em điều này!

Dường như bình minh đã tràn ngập căn phòng, đêm chỉ còn là một màu đen trong ly cà phê buổi sáng. Do you know how I love you?

TƯỜNG LINH

Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX