Anh muốn hát cho em nghe, một giọng hát không trong, không cao, không thánh thót. Giọng hát thật đầy, thật lành và thật thương.
Yêu nhau là yêu chưa từng yêu
Cho nhau một vuông khăn lụa thêu
Vuông khăn làm hương thay nụ hôn
Hôn nhau đôi lúc tình run
Tình run. Cho anh biết một cảm xúc ngọt ngào dâng tràn lòng mình mà nhiều khi trong tâm trí của mình, anh không dám nhủ lòng nghĩ tới. Cho anh biết, sự yêu thương trong đời mỗi người không bao giờ cạn. Yêu thương cho nhau còn run rẩy khi tim người vẫn còn từng nhịp đập thổn thức. Em có trong anh, và anh hiện diện trong em để cho dù là mơ kia không trọn hay dù đêm thôi không đầy thơ thì bàn tay này, đôi môi này vẫn còn được run rẩy, vẫn còn có trong nhau, và vẫn được những giây phút tự nhiên khóc oà. Để ta thương, ta xua hết bao ưu phiền hằn vết.
Như đêm qua, nhìn em, anh thấy một sức sống mới đang căng đầy trong anh, những con sóng yêu thương xô nhau ùa về. Hối hả !
Hôn nhau đi nhé, giấc mơ hiền xưa
Ta thôi mong nhớ bao nhiêu trăng mùa
Ta xua đi hết gió đưa tình hờ
Này yêu nhau tinh khôi, có khi còn vui.
Những kỉ niệm cũ mặc nhiên đeo bám chẳng cách chi xoá được, anh xin cất lại cho riêng mình. Để trên con đường anh tiếp bước về sau, anh xin cùng em, cùng những nồng nàn, những ân cần vừa chớm, xin cùng nhau cất công góp nhặt từng yêu thương, dù khác xưa nhưng yêu hay thương nào thì cũng luôn cần thiết cho một đời sống.
Anh lại muốn hát cùng em, những lời yêu thương chân thành nhất mà anh chỉ có thể bộc bạch nỗi lòng qua lời hát.
Hôn nhau biết môi cằn khô
Bên nhau biết không còn thơ
Yêu nhau biết em và ta
Trăm năm vẫn muốn vuông tròn
Vậy thì, xin hãy yêu – là yêu chưa từng yêu – em nhé !
12/2005 – Đỉnh Yên.
* Ca khúc Là yêu chưa từng yêu của nhạc sĩ Quốc Bảo