Cánh diều Thành Cổ
[06:58 26/04/2005 (GMT+7)]

Soạn: AM 362195 gửi đến 996 để nhận ảnh này qua MMS
Thành Cổ Quảng Trị

Nắng nhạt. Trời trong. Gió hát. Thật hiếm khi được đắm mình trong bầu không khí như thế này giữa mùa hè nắng cháy Quảng Trị. Nhẹ chân bước vào Thành Cổ, lắng nghe tiếng vọng dập dồn như nhịp tim đập trong từng thớ đất xưa…

Thành Cổ là đây sao? Chỉ có cây xanh và cỏ non bát ngát, cỏ lau cỏ tranh phất phới gọi gió ban trưa. Những bông hoa dại như cánh bướm nhiều màu sắc trắng đỏ tím vàng rập rờn trên nền gạch sạm.

Tôi đi giữa bờ đất dẫn đến đến khu nhà giam. Đổ nát và hoang phế. Chứng tích duy nhất  còn sót lại trong thành sau chiến dịch 81 ngày đêm lịch sử vói số bom đạn kẻ thù trút xuống gần 330.000 tấn, tương đương sức công phá của 7 quả bom nguyên tử mà Mỹ đã ném xuống Nhật Bản năm 1945. Thật đáng sợ thay sự độc ác của loài người và cũng đáng phục sao sức chịu đựng kiên cường của mảnh đất thương khó. Đặt tay lên vết đạn bom tàn phá mà nghe nhói động tâm can…

Bà mẹ Ô Lý - Tranh Trịnh Công Sơn

Trên tầng cao của đài tưởng niệm, tôi gặp một bà cụ. Gọi là cụ nhung bà còn đẹp lắm. Môi vẫn thắm mắt vẫn trong. Chỉ mái tóc bị thời gian che phủ. Hai chúng tôi dâng hương giữa Thành Cổ vắng lặng, thiêng liêng. Cụ kể: Con trai cụ đã nằm lại nơi đây, giữa một mùa hè, mãi mãi tuổi 18…

Hóa ra cụ người Hà Nội, giọng Bắc nhuần nhị thanh tao, nhẹ nhõm như làn gió. Năm nào cụ cũng vào Quảng Trị, thắp hương Thành Cổ viếng các nghĩa trang rồi lại ra. “Không đón nó ra vì bạn bè nó ở đây cả. Đành phải vào với nó vậy…”

… Bất chợt, một cánh diều vút lên giữa nền trời xanh Thành Cổ. Rồi hai, ba, rồi vô số diều cất cánh bay cao trong nắng chiều rực rỡ. Tôi nhìn quanh, trẻ em thị xã về tập trung ở đây cả hay sao mà nhiều thế. Chúng cười đùa. Chúng chạy quanh. Chúng giật dây điều khiển con diều no gió bay cao hơn. Những cánh diều căng đầy khát vọng tuổi thơ và ước mơ nhắn gửi lên bầu trời xanh thẳm…

Soạn: AM 362199 gửi đến 996 để nhận ảnh này qua MMS

Cánh diều tuổi thơ

Bà cụ đăm đắm nhìn. Có phải cụ đang sống lại khoảnh khắc ngày xưa, khi con trai cụ tung tăng thả chiếc sáo diều trên đê sông Hồng lộng gió… Người mẹ già khóc lặng lẽ. Tôi cũng lặng im. Chỉ còn tiếng gió diều vi vút hòa cùng giọng reo vui hồn nhiên của đám trẻ tràn ngập không gian. Hoàng hôn buông xuống rồi, những con diều biếc vẫn vút cao, như cánh diều của ngàn năm trước, ngàn năm sau, như cánh diều ở lại mãi trong mỗi đứa trẻ - trong tôi một thuở thơ dại, và hằn sâu trong tâm trí cụ già cả một thời đạn bom.

 Lê Minh 

Màu Hoa Đỏ

Sáng tác: Thuận Yến

Có người lính mùa thu ấy ra đi từ mái tranh nghèo

Có người lính mùa xuân ấy ra đi từ đó không về

Dòng tên anh khắc vào đá núi, mây ngàn hóa bóng cây che

Chiều biên cương trắng trời sương núi, mẹ già mỏi mắt nhìn theo.

 

Việt Nam ơi, Việt Nam! Núi cao như tình mẹ, bốn mùa tóc bạc nỗi thương con.

Việt Nam ơi, Việt Nam! Ngọn núi nơi anh ngã xuống

Rực cháy lên màu hoa đỏ phía rừng xa,

Rực cháy lên màu hoa đỏ trước hoàng hôn.

Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX