Mộng mị Phố
[01:03 23/03/2005 (GMT+7)]

Những giấc đêm mộng mị chưa bao giờ cho tôi một lối thoát !

 

Đêm đêm nằm mơ phố …

 

Có lần, trên con phố khuya, một người trẻ tuổi hồn nhiên, hớn hở bên cạnh một người. Cũng có lần, nhịp bước chân đơn của người ấy tuổi trẻ khua vào đêm từng hồi u uất. Như nhịp vọng của thời gian, như nhát chém của hư vô, chẳng hình thù mà khiến lòng thổn thức.

 

Để bây giờ, tôi sợ âm thanh của từng nhịp chân mình trên con phố mà đêm đêm tôi vẫn đi tìm trong giấc mộng. Dẫu biết rằng cũng chỉ là những làn sương khói mỏng manh, nhưng hằng đêm tôi vẫn chờ vẫn đợi, vẫn tin vào một điều gì đó không thật, thật sự là không thật, tựa những ngọn lửa tình yêu vẫn cháy mãi những ảo tưởng không bao giờ tắt.

 

Anh như là sương khói

Mong manh về trên phố

đâu hay một hôm gió mùa thu ….

 

Những giấc mơ trong tôi, những giấc mơ chẳng thể nào với tới.

 

Thế mà, đêm qua tôi mơ. Tôi mơ trong làn khói trắng, khuôn mặt anh, nụ cười anh trở về bên tôi, thật ngoan thật hiền, tôi và anh lại sánh bước trên con phố thân thuộc. Rồi khi trở mình, làn khói cũng như sương, tan đi, biến mất vào không gian tăm tối.

 

Đêm xin bình yên nhé

con đường vàng ánh trăng

đèn dầu khuya quán quen chờ sáng

 

Ngắm trăng qua đêm dài, mấy ai đã từng? Để được gì khi một mình quay quắt, một mình nhớ thương? Để được gì khi đêm lại đêm như một vòng tròn khép kín, con phố quen vẫn từng hồi ám ảnh, từng hồi gợi nhớ, khóa chặt cả cuộc đời và tâm hồn, chẳng thể nào nguôi ngoai.

 

Để xin mình được một chút bình yên,  

Để …

Đêm đêm nằm mơ phố

mơ như mình quên hết

quên đi tình yêu quá vô cùng.

 

Tôi mơ một giấc đêm không mộng mị, cho tôi được giấc ngủ ngoan, rồi mai thức giấc, tôi  lại thanh thản bước trên con phố quen thuộc. Tất cả rồi sẽ vùi lấp vào cát bụi cuộc đời, còn chăng là những kỷ niệm mà mỗi lần nhớ đến, tựa hồ như tôi đang nếm lại vị ngọt ngào của một nỗi đau. Và nhủ lòng tôi ơi, hãy chào đón nắng mai thật tưng bừng !

 

Đêm đêm nằm mơ phố

đâu trong ngày xưa ấy

tôi soi tình tôi giữa đời anh…

 

 Đỉnh Yên

 

 

 

Đêm Nằm Mơ Phố

Sáng tác: Việt Anh

 

Đêm đêm nằm mơ phố, trăng rơi nhoà trên mái, đi qua hoàng hôn ghé thăm nhà

Anh như là sương khói, mong manh về trên phố, đâu hay một hôm gió mùa thu

Đêm xin bình yên nhé, con đường vàng ánh trăng, đèn dầu khuya quán quen chờ sáng

Đêm đêm nằm mơ phố, mơ như mình quên hết,quên đi tình yêu quá vô cùng

Sương giăng hồ tây trắng, đâu trong ngày xưa ấy, tôi soi tình tôi giữa đời anh.

 

Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX