Chờ em nơi thềm trăng
[06:49 04/03/2005 (GMT+7)]

Soạn: AM 291143 gửi đến 996 để nhận ảnh này qua MMS
 

Một ngày đầu thu, mơ màng như có ai đó đang hát ru về một cuộc tình đã khuất, mà như vẫn còn hiện hữu đâu đây, ở một phương nào xa lắm. Lời ru thật khẽ, nhẹ nhàng nhưng cũng đủ làm bật dậy một cơn đau.

 

Lần thứ nhất, ca khúc tìm đến tôi như một kí ức vọng về.

Lần thứ hai, tôi tìm đến ca khúc như thể tìm về chút hoài niệm ngày xưa. Ngỡ như bài hát ấy, người nhạc sĩ đã viết riêng và mang đến cho tôi qua tiếng hát Hồng Nhung.

 

Bao chiều hẹn hò thường rất nhanh, bao lần buồn phiền nằm đếm canh ...

 

Khúc dạo đầu thật chậm như để cho một khúc tình được lắng đọng, ngọt ngào nhưng pha lẫn thở than. Những quãng ngắt nhịp, những lời hát chậm rãi đầu tiên được Hồng Nhung cất lên tinh tế.

 

Xin một lần về từ núi cao, ôm cuộc đời dài ngồi hát rao…

 

Giá như thời gian có thể chùng lại và giá như em vẫn còn bên tôi. Tại sao bao vòng tay ôm siết vẫn còn đây mà phải xa nhau nghìn xanh. Em có biết tôi vẫn chờ em nơi thềm cũ, vẫn chờ em qua trong tiếng trần gian như hôm nào dù biết em đã đi rất xa, chỉ còn lại  tóc xanh tan thành mưa đổ xuống đời tôi mãi mãi!

 

Á à aaa… Giọng hát nghe sao cay đắng quá ...

Chờ em nơi thềm trăng, như giấc xưa áo hoa tóc rối ...

 

Soạn: AM 291145 gửi đến 996 để nhận ảnh này qua MMS
 

Giai điệu thoảng qua như một cơn gió đông và những ca từ như từng hạt tuyết chẳng vội vàng mà từ từ tan rơi đong thật đầy tê tái. Và tôi như được xem một cuốn phim tuy ngắn, nhưng lại gói trọn cả một giấc mơ xa cùng những mảnh vỡ hạnh phúc của một đời người. Chẳng có ngôn từ nào tỏ bày hay bằng những làn điệu, một thứ âm thanh biết nói và khiến người nghe phải suy tư. Tiếng saxophone trỗi lên, hoà quyện vào giai điệu bài hát, vỡ oà như một cơn mưa từ hư không bay về, gột xoá đời người. Tôi thấy đâu đó trong mưa nhạt nhoà giăng trắng là mái tóc em bồng bềnh, một bờ môi rất đỗi u sầu và làn mi lạnh giá. Vì thế mà dù biết em có khi không còn, trong hồn tôi vẫn nuôi một giấc mơ cho cuộc tình đã mất.

 

Dẫu chỉ là chút ảo ảnh trong cơn say được tìm lên ngọn gió đàn ca cùng mây, hãy cho tôi suốt đời nhớ mãi, hãy cho tôi tự vẽ lên bức tranh buồn còn ghi dấu bóng trăng âm thầm bên bậc thềm cũ mỏi mòn chờ đợi.

.

Tiếng ca đã bay đi rồi, dấu chân Người vùi quên dưới chân đồi ...

 

Hãy giúp tôi với lấy chút vô vọng sau cuối, cùng trăng với mây, và tiếng cười vang trong cơn mưa xanh màu tóc em ngày ấy.

 

Kiến Huy

Đầu trang Gởi E-mail Bản in
Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX