Sáng Chủ nhật, phải thức sớm vì có một cái hẹn, ngạc nhiên thấy mình đang lẩm nhẩm câu hát của nhạc sỹ Quốc Bảo: “Thấy quanh ta xuân về thơm... tiếng hát căng trong ngực xuân...”Rồi lẩn thẩn thế n
Lần đầu nghe Về hát giữa mùa xuân do Tấn Minh song ca với Hà Trần, không ấn tượng gì mấy, có lẽ vì bị bài hát “hợp tâm trạng” Bức thư tình đầu tiên quá hay nằm trong album cùng tên của ca sỹ Tấn Minh ám ảnh.
Đời xanh nét ngọc Có mây bay yêu kiều Lòng thanh vắng hơn hôm qua nhiều Ngỡ như lòng ta đang lớn thôi Lòng xanh như nước hồ Bóng ta in ngời Mùa hoang phế đã trôi xa rồi Biết ơn đời rót vui.
Ngày theo ngày, mùa nối mùa, đến khi sáng tinh mơ nghe chim trên cành hót, không gian se lạnh, lá cây dường như xanh mướt hơn, khói bụi cũng tan dần đi, mới cảm nhận quanh ta đang “ùa đến một dáng xuân". Bao ưu phiền đeo đẳng chợt phai mờ như chưa từng có, chỉ còn lại một tâm hồn nhẹ bỗng tận hưởng cơn gió mát đầu xuân, lồng ngực trẻ hít căng mùi hương hoa thơm thoảng, và những hạt mưa phùn rắc nhẹ trên tóc, để rồi hiểu ra trọn vẹn những điều tác giả gởi gắm qua từng câu chữ “biết ơn đời rót vui”.
Lời bài hát thật đẹp. Vẫn những từ trau chuốt quen thuộc của Quốc Bảo, nhưng sao thấy rất đời và thật gần gũi. Có lẽ tác giả đã rung động thực sự viết lên những lời hoan ca êm đềm mà rộn rã này. Âm nhạc phát triển mềm mại, rộn rã mạnh dần theo cao độ và giọng hát, gợi cảm giác phấn khích hân hoan. Xuân căng tràn nhựa sống trong từng hơi thở khẽ, trong giọng hát tình tứ dịu dàng của người con gái.
Bình yên sớm chiều
Ngắm quê hương thơm dịu Và ta hoá ra con chim vàng Hát xuân ngời trên những lối đi Hồn quê trong vắt này ngỡ chưa bao giờ Đoàn viên đấy rưng rưng không rời Xin cho đừng cách chia.
Phiên khúc thứ hai đưa ta về với một không gian đồng quê thanh bình. Tấn Minh hát thật truyền cảm, từng giọt âm thanh như đang chảy vào hồn, tinh khiết như cảm giác bình yên đứng giữa cánh đồng mùa xuân. Chợt muốn hoá thành con chim nhỏ reo vang, ca ngợi sự kỳ diệu của tạo hóa cho ta được sống, được nghe, nhìn, tận hưởng cuộc sống này.
Nào nào ta hát ơn đời nhé Kìa kìa ta hát huy hoàng thế Đời vừa thêm sức cho người hát Hát thêm câu tình thương …
Đoạn solo guitar thật “bốc” phác họa vẻ đẹp lộng lẫy mênh mang của mùa xuân, dọn đường cho điệp khúc lặp lại một lần nữa. Tiếp đó là phần bridge được phát triển hợp lý, mang đến cho ca khúc một cao trào mới với giọng hát vút cao của ca sỹ. Nhạc nền với tiếng trống dồn vang như khúc reo vui của dàn đồng ca đất trời.
Bốn phương xuân lan vào ta Bốn phương gió hát muôn lời hoa Thấy trong ta lòng trầm Thấy ta trập trùng lạ thay Tiếng hát căng trong ngực xuân Cuốn ai xa xôi về rất thân Quê hương lộng lẫy một dáng xuân.
Điệp khúc kết là sự hòa giọng quấn quýt của hai giọng hát, một trầm ấm, một cao thanh. Bỗng nhiên muốn cất tiếng hòa theo những thanh âm mật ngọt ấy. Khi hát lên, thấy ta nhẹ hơn chiếc lông hồng bềnh bồng trong gió. Thấy ta thật tự do, và ngây thơ như cậu bé Peter Pan bay về Neverland. Bởi xuân không chỉ đang hiển hiện trong nắng, trong cây, bởi xuân đang lan tỏa trong ta, trong mắt môi của người đang chờ ta phía trước. Để cùng về hát giữa mùa xuân.
Lê Minh
Về hát giữa mùa xuân
Sáng tác: Quốc Bảo - Trình bày: Tấn Minh & Trần Thu Hà
Đời xanh nét ngọc Có mây bay yêu kiều Lòng thanh vắng hơn hôm qua nhiều Ngỡ như lòng ta đang lớn thôi Lòng xanh như nước hồ Bóng ta in ngời Mùa hoang phế đã trôi xa rồi Biết ơn đời rót vui.
Thấy quanh ta xuân về thơm Thấy ra trong ta khu vườn ươm Thấy trong ta mềm mại Thấy tay gần lại bàn tay. Thấy tiếng quê hương đầy căng Thấy em hân hoan cùng phố đông Quanh ta ùa đến một dáng xuân.
Bình yên sớm chiều Ngắm quê hương thơm dịu Và ta hoá ra con chim vàng Hát xuân ngời trên những lối đi Hồn quê trong vắt này ngỡ chưa bao giờ Đoàn viên đấy rưng rưng không rời Xin cho đừng cách chia.
Bốn phương xuân lan vào ta Bốn phương gió hát muôn lời hoa Thấy trong ta lòng trầm Thấy ta trập trùng lạ thay Tiếng hát căng trong ngực xuân Cuốn ai xa xôi về rất thân Quê hương lộng lẫy một dáng xuân.
Nào nào ta hát ơn đời nhé Kìa kìa ta hát huy hoàng thế Đời vừa thêm sức cho người hát Hát thêm câu tình thương …
Bốn phương xuân lan vào ta Bốn phương gió hát muôn lời hoa Thấy trong ta lòng trầm Thấy ta trập trùng lạ thay. Tiếng hát căng trong ngực xuân Cuốn ai xa xôi về rất thân Quê hương lộng lẫy … một dáng xuân ./.
Ca khúc: Về hát giữa mùa xuân - Tấn Minh - Trần Thu Hà (Quốc Bảo)