Trở về dòng sông tuổi thơ
[08:50 25/10/2004 (GMT+7)]

Nhắc đến l

Soạn: AM 178675 gửi đến 996 để nhận ảnh này qua MMS
 

Lời ru của mẹ, chuyện kể của bà, món quà đồng quê của cha chứa đựng bao tình cảm nồng ấm đã khắc sâu trong tiềm thức của những người con đất Việt. Cùng với “thời gian như bóng câu bay qua cửa sổ” thì khoảnh khắc thiêng liêng ấy cũng rơi vào dĩ vãng. Quá khứ chỉ có thể được đánh thức bằng quá khứ. Và ký ức tuổi thơ dần hiện ra trước mắt tôi trong giai điệu nhẹ nhàng, mượt mà của “Trở về dòng sông tuổi thơ” – bài hát mà lũ trẻ bọn tôi thường ngân nga trong mỗi buổi chăn trâu

Quê tôi ai cũng có một dòng sông bên nhà
Con sông quê gắn bó với tuổi thơ đời tôi
Bao năm xa quê ấy trong mơ tôi vẫn thấy
Hôm nay tôi trở về lòng chợt vui thấy sông không già

Dòng sông hiền hòa, êm trôi như “cỗ máy thời gian” đang dẫn đưa người nghe về với cội nguồn sự sống của chính mình. Kỷ niệm thời ấu thơ với biết bao buồn vui ngây thơ, trong sáng và cũng không ít những trò chơi tinh nghịch đã lưu dấu nơi sông quê. Phải chăng nhạc sĩ đang thể hiện cảm xúc của mình cũng như nói hộ lòng người bằng ngôn ngữ âm nhạc. Dấn thân vào dòng xoáy của cuộc đời, mãi loay hoay với bộn bề công việc, để rồi một lúc nào đó khi bình tâm nhìn lại, ta nhận thấy mình đã đạt được những gì? Tôi chắc hẳn cảm giác trống trải, hụt hẫng đang tràn đến trong tâm hồn bạn. Hãy thử nghe “Trở về dòng sông tuổi thơ” vào mỗi sáng chủ nhật an lành và tạm quên đi những ưu phiền trăn trở của cuộc sống. Lời ca, tiếng hát song hành cùng nhịp điệu trầm lắng sẽ giúp bạn sống lại một thời đã qua, tìm lại sự thanh thản, niềm vui trẻ thơ làm động lực để tiếp tục bước đi trong những ngày mới tốt đẹp hơn.

Hạt gạo làng quê được chắt lọc từ bao mồ hôi, công sức nuôi ta nên người, tình làng nghĩa xóm cùng truyền thống cộng đồng là nền tảng tinh thần hình thành nên đạo đức nhân cách của mỗi người, cảnh vật thiên nhiên, trong đó có con sông bến nước nơi “chôn nhau cắt rốn” là nơi chứng kiến từng ngày tháng trưởng thành trong đời người. Còn gì hạnh phúc hơn thế khi cuộc đời đã trao tặng cho bạn, cho tôi, và cho tất cả chúng ta. Dòng sông cũng như dòng đời luôn trôi chảy và vận động. Tình cảm con người cũng thế. Nhưng những gì tươi sáng nhất, đẹp đẽ nhất sẽ mãi còn đọng lại

Sông vẫn in màu mây
Vẫn khi vơi đầy vẫn mang phù sa làm đẹp thêm làng quê yêu dấu
Sông vẫn như thuở ấy
Vẫn con đò ngang đón đưa người sang và từng đêm hát ru đôi bờ

Thi hào Nguyễn Du đã từng viết: “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Được chuyển tải thông qua từng ca từ mộc mạc chân thành, dòng sông tuổi thơ như con thuyền chở đầy cảnh sắc thiên nhiên hoàn mỹ đến thế, thì ắt hẳn tâm trạng người nhạc sĩ cũng đang rất đỗi vui mừng hòa ca cùng “tiếng hát ru đôi bờ”. Màu mây – màu xanh thiên thanh, màu của hòa bình và hy vọng, màu sắc giao hòa đất trời được vẽ trên phông nền tinh khôi của mặt nước sông quê bởi những nốt nhạc thăng giáng khác nhau. Và cái tâm, cái hồn của người nhạc sĩ, của bạn, của tôi được vỗ về, ru êm trong giọng hò ngân vang của những cô lái đò sánh quyện cùng tiếng nước sông lững lờ trôi.

Thời gian đã trôi qua không bao giờ quay trở lại như câu nói của một triết gia: “không ai tắm hai lần trên một dòng sông”. Tuổi thơ giờ đây chỉ còn là dĩ vãng, có nuối tiếc vấn vương cũng thế thôi. Không thể trở về với quá khứ dấu yêu nhưng mỗi chúng ta vẫn có thể khắc sâu trong tim mình những tháng ngày hồn nhiên ấy

Trong tim ai cũng có một dòng sông riêng mình
Tim tôi luôn gắn bó với dòng sông tuổi thơ
Con sông tôi tắm mát
Con sông tôi đã hát
Con sông cho tôi đậm một tình yêu nước non quê nhà

Sông nước Việt Nam đã từng thổi hồn vào biết bao tác phẩm thơ ca, nhạc họa. Nhưng để người thưởng thức có thể cảm thụ được nó thì không phải là điều dễ dàng. Tôi chẳng phải là người sành điệu về âm nhạc, nghe nhạc không nhiều, hiểu nhạc không sâu, nhưng có lẽ nhạc sĩ và tôi cùng đồng cảm về ký ức dòng sông tuổi thơ. Nơi ấy tôi và bọn trẻ con hàng xóm cùng nhau vùng vẫy, nô đùa giữa dòng nước mát trong, cùng nhau ca hát những khúc đồng giao, rong chơi theo cánh diều tuổi thơ, đánh khen đánh đáo vào mỗi chiều dẫn trâu về làng. Chúng tôi tìm thấy niềm vui trẻ thơ trong những trò nghịch ngợm bên dòng sông làng quê. Và “tình yêu nước non quê nhà sâu đậm” cũng bắt nguồn từ hồi ức về dòng sông tuổi thơ ngày nào.

Sông cũng như “người ấy”, có khi trong xanh mát lành vào ngày xuân ấm áp, cũng có lúc đục ngầu giận dữ vào ngày đông giá rét, … Lẽ nào gợn sóng của lòng sông và rung động của lòng người lại đồng điệu với nhau

Sông cũng như người ấy
Có khi vui buồn có khi hờn ghen chỉ tình yêu tuổi thơ mới thấy
Ôi những con thuyền giấy những năm tuổi thơ đã đi về đâu?
Để mình tôi nhớ nhung bây giờ

Thấp thoáng sau hình ảnh sông nước thuở nào là bóng dáng “người ấy” - người khi vui buồn, khi giận hờn, chợt đến rồi chợt đi để ta mãi bâng khuâng, xao xuyến. Người có còn nhớ đôi tay nhỏ bé ngày nào cùng ai đó gấp thuyền giấy thả xuôi theo dòng nuớc cùng những lời nguyện cầu trẻ thơ. Ta yêu sông bằng tình yêu trong sáng như thế nào thì cũng dành cho người cảm xúc như thế. Mong sao “người ấy” hiểu được lòng ta và dành một góc tâm hồn để lưu giữ những gì đáng nhớ. Riêng ta mãi nhớ về người, nhớ về dòng sông tuổi thơ cùng làng quê dấu yêu.

Ái Vân

Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX