Tựa trái tim phai, tựa máu hồng
[06:58 28/04/2004 (GMT+7)]
|
| Hai sắc hoa Tigôn |
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng biết buồn
Nhuộm ánh trăng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu thương
Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng hoa sắc như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi
Ai trong chúng ta cũng có một ước muốn, đó là được yêu thương, được sống trong lòng người khác một cách có ý nghĩa... Khi ta trưởng thành, ước muốn ấy lại càng lớn dần lên như một khao khát... Nhưng khi hiểu biết càng cao thì hy vọng càng giảm, khao khát trở thành giấc mơ âm thầm. Khi tôi biết yêu thương một người khác phái... khi hy vọng tràn ngập thì nỗi lo sợ tình yêu bị chối từ làm tôi chùn bước. Tôi không dám để tình yêu ấy đi quá xa vì sợ trái tim tôi phải chịu tổn thương quá sức chịu đựng. Song cưỡng lại tình yêu là điều dường như khó có thể thành công.
Ngày ấy được anh yêu, tôi chìm đắm trong hạnh phúc. Không hề vướng bận lo nghĩ bất cứ chuyện gì. Đôi khi tôi thấy một điều gì đó bất ổn trong mắt anh, nhưng đam mê chất ngất đã nhanh chóng xua tan lo lắng trong tôi. Nhưng, lại cái chữ nhưng quái ác ấy, ngây thơ và vội vàng, tôi đã học yêu trước khi kịp học hết chữ ngờ. Thế đấy bạn ạ, ở đời mấy ai trong chúng ta học hết đươc chữ ngờ?
Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Từ mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi
Yêu thương là mất mát, là đau khổ. Nhưng không ai cam tâm nhìn nhận nó cả bởi vì nó đem đến cho ta rất nhiều hy vọng sống, cho ta rất nhiều tự tin nơi bản thân, giúp ta nhìn đời với con mắt "xanh" hơn. Ai cũng có quyền hy vọng vào tình yêu và không ai có quyền tước đi của bạn hy vọng ấy. Nhưng nó cũng tự mất đi thôi nếu đó là ảo vọng. Là tôi không hiểu người hay vì người không hiểu tôi? Hay vì định mệnh trớ trêu, đưa người đến bên tôi rồi mang người đi thật xa, xa mãi?
Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường.
Hãy thất tình một lần để biết đến đớn đau, để biết rằng con tim không hề chịu sự điều khiển của khối óc. Tôi vẫn cứ giằng xé giữa nhớ và quên, và đành bất lực vì tình yêu đã tuột khỏi tầm tay tôi mà con tim tôi cũng chẳng dám nói là đã quên được người. Tôi với người, xa nhau nhưng vẫn không thoát khỏi nhau, gần nhau nhưng vẫn không nhận ra nhau. Còn đau đớn nào cho bằng?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Và từng thu chết từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người
“Thà yêu kẻ yêu mình còn hơn yêu kẻ mình yêu". Yêu kẻ yêu mình thì sẽ được yêu thương, trân trọng... Còn yêu người mình yêu mà họ không yêu mình thì sẽ chỉ là những ưu phiền, tổn thương và đau đớn mà thôi. Biết thế nhưng có dám lựa chọn để an phận với số kiếp mình đâu. Bên người yêu mình mà con tim lại rên rỉ kêu gào, gọi tên người khác. Muốn đạp tung và phá bỏ bóng hình người mình yêu mà vô tình làm tan nát trái tim người khác. Biết thế nên chẳng dám làm khổ kẻ yêu mình. Lựa chọn kẻ yêu mình mà đừng lựa chọn kẻ mình yêu thì suốt đời sẽ làm khổ mình vì bóng hình kẻ "kia" vẫn tồn tại. Ai cũng thế thì còn ai dám đặt lòng tin vào ai, phải không bạn?
Rồi sẽ có ngày tôi phải rên xiết với bài hát này, “Hai Sắc Hoa Tigôn”, khi tôi yên phận với đời mình. Nhưng bản thân tôi cũng không thể biết ngày ấy là ngày nào. Chỉ biết rằng, hằng đêm anh vẫn đến trong giấc mơ của tôi. Nhớ anh, nhớ rất nhiều. Tôi vẫn day dứt khóc thầm mỗi đêm, nhưng đôi khi nỗi nhớ cao hơn sự chịu đựng thì khóc thầm vỡ tan thành khóc oà! Tan vỡ đến hơn hai lần thì màu hồng cuộc sống đã ngả sang màu khác thẫm hơn mất rồi.
Nếu biết rằng tôi đã có chồng
Trời ơi người ấy có buồn không
Có còn nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai tựa máu hồng
Có khi nào bạn nghĩ số phận mình sẽ như thế không? Có lẽ nào ta lại rơi vào cảnh giằng xé giữa tình yêu và lòng nhân không? Một lần hạnh phúc trong yêu thương, một lần hẫng hụt trong tổn thương. Yêu chân thành và cũng rất mãnh liệt, thế nhưng tất cả những gì tôi nhận đựơc chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Có được gì đâu vì tình yêu ấy vốn vẫn là cái bóng.
Tâm Can