Con Thuyền Không Bến
[05:47 29/04/2004 (GMT+7)]
Đêm tối, bạn có sợ đêm tối không? Riêng tôi, tôi rất sợ. Thưở còn bé, sợ l
|
| Một con thuyền... trôi nơi đâu? |
Tôi thương anh, thương tất cả những gì thuộc về anh, thương cả cái cách anh xuất hiện và bước vào cuộc sống của tôi. Đôi khi trong những lúc vui vẻ, tôi vẫn hạnh phúc nghĩ rằng tôi và anh đang ngồi chung trên một con thuyền, vẫn hạnh phúc nghĩ rằng mọi chuyện sẽ cứ thế mà êm đềm trôi. Nhưng những lúc một mình, những lúc con tim ngoan ngoãn nằm dưới khối óc, tôi lại suy nghĩ. Sông nào mà chẳng có hai bờ, thuyền tình của tôi chỉ trôi lững lờ như thế, liệu có đến được bên bờ, mà đấy chỉ là “bờ“ chứ đâu đã là “bến”. Hai bàn tay tôi thì bé, sức của tôi thì yếu, làm sao một mình tôi lại có thể luồn lách, lèo lái đưa thuyền về bến? Nhất là khi anh chỉ ngồi im, chưa tỏ vẻ gì là muốn cùng tôi đưa thuyền về bến. Đúng là chẳng biết “Thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu?”.
Anh lúc nào cũng đạo mạo, luôn giữ đúng khoảng cách với tôi. Nhưng có những lúc anh cũng dịu dàng lắm, ngọt ngào lắm. Tôi buồn, anh an ủi. Anh bảo “Em đừng khóc, anh muốn em đừng khóc!” Tôi lại càng khóc to hơn, nhưng lần này có lẽ là khóc vì hạnh phúc. Những lúc nói chuyện phím, đôi khi tôi thấy anh còn “nhí nhảnh” hơn cả tôi. Anh làm thơ “Anh là căn nhà nát / Em là con chuột nhắt”. Nghĩ mà buồn cười, nếu nói về lãng mạn thì thơ của anh cực kì phản cảm. Tại sao anh không là “vương” là “tướng”, em không là “công” là “trĩ” mà chỉ là “nhà nát” là “chuột nhắt” ? Nhưng tôi biết tính anh là vậy, đơn giản và thực tế. Còn tôi thì quá lãng mạn và mộng mơ, chính sự khác biệt đó đã tao nên khoảng cách giữa chúng tôi. Anh vẫn điềm nhiên mà bước, bước qua cả tình yêu của tôi; còn tôi, tôi lại vụng về và chới với trong tình yêu. Thế nên đành phải “thuyền mơ buồn trôi xuôi dòng”.
Nên đành phải:
… “Bến mơ dù tha thiết
Thuyền ơi đừng mong chờ
Ánh trăng mờ chiếu
Một con thuyền trong đêm thâu
Trên sông bao la
Thuyền mơ bến nơi đâu”.
Cái gì ở xa mà chẳng lóng lánh, cái gì lúc ẩn lúc hiện mà lại chẳng đẹp. Hạnh phúc trong “Con Thuyền Không Bến” là hạnh phúc rất khó nói, hư hư ảo ảo. Mặc dầu đang hạnh phúc nhưng có lẽ Đặng Thế Phong cũng nhìn thấy trước kết thúc buồn cho cuộc tình của ông. Hạnh phúc, rất khó định hình và trông cho tỏ tường, lúc khuất sau mây, lúc lẫn vào sương.
“Đêm nay thu sang cùng heo may
Đêm nay sương lam mờ chân mây
Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng
Như nhớ thương ai chùng tơ lòng”….
Chuyện của tôi có điều gì đó phảng phất âm hưởng “Con Thuyền Không Bến”. Nó cứ lừng khừng mãi. Có lẽ cả anh và tôi đều cảm thấy sợ và không ai muốn đặt bút viết lên đoạn kết cho câu chuyện. Sợ rằng cái kết thúc ấy nó vô hậu quá. Tôi nghe “Con Thuyền Không Bến” mà không khỏi buồn. Buồn vì sao Đặng Thế Phong của chúng ta lại tài hoa bạc mệnh đến thế? Buồn vì sao chuỵện tình của người khác luôn là “hai ta cùng sánh bước”, còn tôi sao lại chỉ lầm lũi bước một mình mãi? Buồn vì sao anh cứ càng lúc càng xa tôi? Buồn vì sao anh không là của tôi?. Trời nhầm lẫn, suốt đời tôi lận đận, phải thế không?
Tâm Can