Ngỡ ngàng phút giây em đến ngập chiếm hồn anh.
Dường như đôi chân không còn bước trên thế trần.
Người ơi ta nào quen biết mà sao nghe hồn tha thiết.
Em là giấc mơ của anh.
Thơ ngây đôi mắt đầy xa xăm mơ màng.
Ngỡ ngàng phút giây anh đến ngập chiếm hồn em
Xôn xao cánh buồm đỏ thắm cổ tích xưa.
Vòng tay chưa hề quen biết.
Bờ môi chưa từng tha thiết.
Bỗng nhiên thật gần đâu đây.
Bỗng nhiên em muốn được bên anh mãi mãi.
Người yêu dấu ơi tình yêu có phép nhiệm màu.
Cho anh được gần bên em và đem giấc mơ hiện ra nơi ánh sáng trên cao
Hãy lắng nghe phút giây tình yêu đang đến.
Người là chiêm bao hay là lẽ sống cuộc đời
Để hôm nay ta biết thiên đường mà ta khao khát là nơi đây!
Em như ánh trăng dịu mát vòm trời ngủ say.
Ở giữa đôi ta chỉ có một con đường.
Lòng anh nuôi ngàn cơn gió.
Thuyền anh đi về nơi em.
Cho anh một lần được yêu em.
Cho anh được dắt em đi suốt cuộc đời.
Mãi là dư âm đẹp nhất của thời gian.
Em yêu cánh buồm cổ tích mang hình bóng anh.
Lòng em nuôi ngàn con sóng chờ hôm nay ngày anh đến.
Anh là giấc mơ của em.
Em tin bằng nỗi chờ mong từng giây phút
Em vốn thích nhìn cuộc đời thật hồn nhiên, tươi đẹp. Em thích nhìn vào mặt tốt, vào niềm tin, vào những phép kì diệu. Và em đã mơ về một tình yêu cho riêng em. Với ánh mắt mơ màng lãng mạn thì nó sẽ là em giữa cánh đồng hoa dại say giấc ngủ (em vốn thích ngủ mà), mở mắt ra là anh lấp loá trong ánh mặt trời nhìn em cười dịu dàng. Anh và em sẽ yêu nhau thật dịu dàng nhưng cũng thật cuồng nhiệt, thế giới sẽ nhỏ lại chỉ còn hai người, bỏ xa hết những lo toan thường nhật, chỉ còn tình yêu và tình yêu. Và em sẽ yêu anh mãi...
Đúng rồi, em luôn lý tưởng về một tình yêu như thế, một tình yêu mãi mãi dù cái chết cũng không chia lìa. Nhưng hiện thực làm em hiểu rằng không có cái gì là vĩnh viễn, một tình yêu duy nhất vĩnh cửu là quá hoang đường. Vậy nên em đã sợ, sợ nếu yêu sẽ có ngày em đánh mất nó, sẽ có ngày em bị sụp đổ và tan vỡ. Vậy nên em sẽ không yêu, không yêu để không có ngày phải đau khổ. Em đã tự tạo vỏ bọc tự vệ cho mình như vậy đấy.
Nhưng sâu trong tâm hồn em, những suy nghĩ về một tình yêu đẹp như mơ ước vẫn không bao giờ tắt. Em vẫn nghĩ là rồi đến một lúc nào đó em sẽ có được nó, nó sẽ đến với em. Và em cũng tin chắc là em sẽ yêu hết mình, sẽ yêu duy nhất một tình yêu mãi mãi. Mọi người cười em trẻ con. Có người bảo là rồi lớn thêm chút nữa em sẽ nghĩ khác, em sẽ thay đổi... Nhưng em không quan tâm. Em sẽ sống theo cách em nghĩ, và nhìn cuộc sống theo cách em nghĩ. Em không biết nữa, rằng mai sau chuyện gì sẽ xảy đến, và em sẽ đối mặt với cái gì, em sẽ gặp ai, em sẽ còn lại cái gì, em có thay đổi không... Nhưng cũng như cô bé A-xôn trong truyện Cánh buồm đỏ thắm em vẫn tin rằng tình yêu sẽ đến với em và ở lại với em theo đúng cách mà em mơ ước. Bởi vậy mà em thích câu chuyện tình cảm thật hoang đường nhưng đầy lãng mạn của Cánh buồm đỏ thắm: