Cánh buồm đỏ thắm (Đỗ Bảo)
[27/01/2012 9:04:52]
Cánh buồm đỏ thắm (Đỗ Bảo)
					
					
					
[+] Click vào để xem hình lớn
Cánh buồm đỏ thắm (Đỗ Bảo)

Ngỡ ngàng phút giây em đến ngập chiếm hồn anh.
Dường như đôi chân không còn bước trên thế trần.
Người ơi ta nào quen biết mà sao nghe hồn tha thiết.
Em là giấc mơ của anh.
Thơ ngây đôi mắt đầy xa xăm mơ màng.

Ngỡ ngàng phút giây anh đến ngập chiếm hồn em
Xôn xao cánh buồm đỏ thắm cổ tích xưa.
Vòng tay chưa hề quen biết.
Bờ môi chưa từng tha thiết.
Bỗng nhiên thật gần đâu đây.
Bỗng nhiên em muốn được bên anh mãi mãi.

Người yêu dấu ơi tình yêu có phép nhiệm màu.
Cho anh được gần bên em và đem giấc mơ hiện ra nơi ánh sáng trên cao
Hãy lắng nghe phút giây tình yêu đang đến.
Người là chiêm bao hay là lẽ sống cuộc đời
Để hôm nay ta biết thiên đường mà ta khao khát là nơi đây! 
Em như ánh trăng dịu mát vòm trời ngủ say.

Ở giữa đôi ta chỉ có một con đường.
Lòng anh nuôi ngàn cơn gió. 
Thuyền anh đi về nơi em.
Cho anh một lần được yêu em.
Cho anh được dắt em đi suốt cuộc đời.

Mãi là dư âm đẹp nhất của thời gian.
Em yêu cánh buồm cổ tích mang hình bóng anh.
Lòng em nuôi ngàn con sóng chờ hôm nay ngày anh đến.
Anh là giấc mơ của em.
Em tin bằng nỗi chờ mong từng giây phút

Em vốn thích nhìn cuộc đời thật hồn nhiên, tươi đẹp. Em thích nhìn vào mặt tốt, vào niềm tin, vào những phép kì diệu. Và em đã mơ về một tình yêu cho riêng em. Với ánh mắt mơ màng lãng mạn thì nó sẽ là em giữa cánh đồng hoa dại say giấc ngủ (em vốn thích ngủ mà), mở mắt ra là anh lấp loá trong ánh mặt trời nhìn em cười dịu dàng. Anh và em sẽ yêu nhau thật dịu dàng nhưng cũng thật cuồng nhiệt, thế giới sẽ nhỏ lại chỉ còn hai người, bỏ xa hết những lo toan thường nhật, chỉ còn tình yêu và tình yêu. Và em sẽ yêu anh mãi...

Đúng rồi, em luôn lý tưởng về một tình yêu như thế, một tình yêu mãi mãi dù cái chết cũng không chia lìa. Nhưng hiện thực làm em hiểu rằng không có cái gì là vĩnh viễn, một tình yêu duy nhất vĩnh cửu là quá hoang đường. Vậy nên em đã sợ, sợ nếu yêu sẽ có ngày em đánh mất nó, sẽ có ngày em bị sụp đổ và tan vỡ. Vậy nên em sẽ không yêu, không yêu để không có ngày phải đau khổ. Em đã tự tạo vỏ bọc tự vệ cho mình như vậy đấy.

Nhưng sâu trong tâm hồn em, những suy nghĩ về một tình yêu đẹp như mơ ước vẫn không bao giờ tắt. Em vẫn nghĩ là rồi đến một lúc nào đó em sẽ có được nó, nó sẽ đến với em. Và em cũng tin chắc là em sẽ yêu hết mình, sẽ yêu duy nhất một tình yêu mãi mãi. Mọi người cười em trẻ con. Có người bảo là rồi lớn thêm chút nữa em sẽ nghĩ khác, em sẽ thay đổi... Nhưng em không quan tâm. Em sẽ sống theo cách em nghĩ, và nhìn cuộc sống theo cách em nghĩ. Em không biết nữa, rằng mai sau chuyện gì sẽ xảy đến, và em sẽ đối mặt với cái gì, em sẽ gặp ai, em sẽ còn lại cái gì, em có thay đổi không... Nhưng cũng như cô bé A-xôn trong truyện Cánh buồm đỏ thắm em vẫn tin rằng tình yêu sẽ đến với em và ở lại với em theo đúng cách mà em mơ ước. Bởi vậy mà em thích câu chuyện tình cảm thật hoang đường nhưng đầy lãng mạn của Cánh buồm đỏ thắm:



Dải cát vàng... chiều nay sao nhiều nắng 
Vẫn đơn thuần in dấu một bước chân 
Bóng ngã hoàng hôn... mây tím lan dần 
Xa xa hiện một cánh buồm đơn lẻ 
Gió mơn man như thì thầm thật khẽ 
"Cánh buồm đỏ thắm"... một truyện thần tiên 

Người kể em nghe trên bãi cát liền 
Có cô bé vẫn thường hay mơ mộng 
Cha cô bé đơn thân như gà trống 
Ấp ủ con bằng những truyện trẻ thơ 

Có một người đạo sĩ bước ngang bờ 
Nhìn cô bé... rồi ôn tồn người bảo 
Khi con lớn sẽ có người hoàn hảo 
Như Hoàng tử của lòng... đeo nhẫn cỏ cho con 
Chàng ruổi rong trên một chiếc thuyền son 
Buồm đỏ thắm... như màu con yêu thích 

Vốn cô độc, bị dân làng xích mích 
Họ cười cho câu chuyện quá tầm phào 
Và cho rằng cô gái nọ làm cao 
Chẳng ai có hơi nào mà tiếp rước 

Thật kỳ thay, một thuỷ thủ dừng bước 
Vô tình nghe câu chuyện thật ly kỳ 
Chàng gặp nàng đang ngủ nhắm hàng mi 
Lòng rung động như gặp người trong mộng 
Rồi chiếc nhẫn trên tay chàng tháo xuống 
Gởi cho nàng như tín vật tình yêu 

Trở về tàu chàng may tấm vải điều 
Lồng lộng gió trong một chiều đầy nắng 
Câu chuyện cổ tích tưởng đâu quên hẳn 
Bỗng trở thành cửa ngõ của tình yêu...

Minh Ngọc (Diễn đàn Thanh niên xa Mẹ)
Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX