Chỉ cần một chút men nồng thôi cũng đủ khơi nguồn cho những tâm hồn đa cảm tạm quên đi nhiều đua chen, toan tính thường ngày để cất lên sự đồng điệu, giao hòa qua những lời ca. Lần nào cũng vậy, anh đều muốn hát cho mọi người nghe “Chiếc lá cuối cùng” của nhạc sỹ Tuấn Khanh – ca khúc ám ảnh và theo anh suốt từ thời trai trẻ với những rung động đầu đời trước tình yêu cho đến tận bây giờ…
Anh hát với tất cả cảm xúc bùng cháy trong tâm hồn, nhìn sâu vào mắt anh trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy ươn ướt, rơm rớm ánh trăng, và mỗi lần nghe lại khám phá thêm ra nhiều điều, nhiều cung bậc cảm xúc ẩn chứa trong mỗi ca từ, để rồi vô tình – giai điệu ấy cũng trở thành một nỗi ám ảnh trong tôi về những day dứt trong tình yêu nơi những trái tim nặng tình:
Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang
Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá
Lá trên cành từng chiếc cuốn bay xa
Sau những ồn ào hối hả của nhịp sống dưới ánh mặt trời thì đêm luôn là khoảng lặng kéo mỗi người trở về sống thật nhất với lòng mình, lắng nghe lời trái tim ngân tiếng…Trong khúc ngân từ thầm kín từ sâu thẳm cõi lòng ấy, niềm vui bao giờ cũng lắng lại, nhường chỗ cho những trăn trở miên man tìm về…

Nơi mảnh đất Hà Thành này, tôi đã trôi qua không biết bao nhiêu đêm đối diện với lòng mình như thế, một mình cô lẻ trong giá lạnh sương thu, mượn chút rượu nồng mong gửi sầu trôi về phía đêm mà không thể - càng uống lòng càng thêm lạnh – lạnh từ những tháng ngày hụt hẫng không em, lạnh từ những kỷ niệm khắc khoải tìm về gõ nhịp nơi tim, để rồi như kẻ mộng du tự vấn lòng mình “Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng” – và những dấu yêu một thời có còn đâu đó hay đã quá xa xôi, vội vàng theo đêm tan dưới ánh ngày?
Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nói
Chỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi
Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối
Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi
Tôi và em chia tay cũng vào một đêm cuối thu buồn lạnh lẽo, dưới những làn mưa bụi lất phất nhẹ bay trên những vòm cây đang mùa rụng lá một cách bình thản và nhẹ tênh mà vẫn gieo vào lòng cảm giác tê buốt, nhói đau… Hai chiếc bóng đổ dài lênh khênh dưới ánh đèn đường hắt hiu. “Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nói?”. Biết nói gì, và biết nói từ đâu? Bước bên nhau mà nghe những thương yêu đang vụn vỡ, chỉ cần một câu nói ngập ngừng thôi cũng đủ khiến cho từng mảnh vỡ ấy cứa sâu vào lòng rỉ máu. “Chỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi”...
Về thôi ngày đã khép rồi, hoàng hôn tan phía sao trời nghiêng đêm. Về với vòm trời có những vì sao đi lạc, gió ngược chiều táp vào mặt đau rát; về với những mùa lá ngơ ngác rụng trong vườn, xoay mình, chao nghiêng theo những bàng hoàng bởi thực tại chia ly; về với những cánh buồm hăm hở, mải miết trôi đi mà không ra được biển lớn, mắc cạn giữa chơi vơi, hụt hẫng cuộc tình.

“Mím môi cười” để không bật ra tiếng nấc – khi những nhớ thương còn như sóng dào dạt khúc ru – cho một giấc mộng nhẹ tan, luênh loang trên vùng tiếc nuối…
Mộng về một đêm xuân sang
Em thì thầm ngày đó thương anh
Thuyền về một đêm trăng thanh
Xây mộng vàng đậu bến sông xanh
Mộng tràn ngập đêm trăng sao
Sao đầy trời từng chiếc lấp lánh
Rồi một chiều xuân thơ trinh
Cho lòng mình về với dĩ vãng
Trao nhau một lời thương để lòng tơ vương dệt mộng – từng đêm gửi vào trang nhật ký ngập tràn những dự định, khát khao - “xây mộng vàng đậu bến sông xanh”, tưởng tượng và hình dung ra một kết thúc có hậu như trong cổ tích cho giấc mộng tình. Nhưng có lẽ cổ tích chỉ đến với những niềm tin nơi mỗi tâm hồn trẻ thơ còn thơm tho như từng trang giấy trắng. Còn tôi và em – cũng như hàng trăm hàng nghìn những người trưởng thành khác, khi đã để hồn rung động theo những khát vọng nơi tim - ấy là lúc biết mình đã đặt chân lên một con đường nở đầy hoa thơm trái ngọt nhưng cũng không ít gió giông lạnh lùng luôn sẵn sàng cuộn lên vùi dập cỏ hoa, để lại những bẽ bàng, xác xơ như cánh đồng tan hoang sau lũ…

Thế mới hay, cái ranh giới giữa ngọt ngào và cay đắng trong mỗi cuộc tình mới thật mong manh – mong manh như một chiếc lá lẻ loi trên cành, chơ vơ trong hơi thở mùa se buốt:
Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng
Đường thênh thang gió lộng một mình ta
Rượu cạn ly uống say lòng còn giá
Lá trên cành một chiếc cuối bay xa
Nhớ thương vẫn đầy tràn, chất chồng những nhớ thương… Nâng chén tiêu sầu – càng sầu thêm. Cạn với đêm biết bao ly rượu nồng để sưởi ấm lòng “quạnh vắng” – mà sao chỉ thấy buốt giá dội vào tim? “Đêm qua chưa”, và mình đã “xa nhau chưa”? Lòng ta như chiếc lá cuối cùng trên cành còn sót lại, “thênh thang” trên con đường “gió lộng”, gió bứt lá xa lìa cành cuốn bay đi, quay cuồng giữa mộng và thực, giữa cô đơn mang hình day dứt khôn nguôi…
Nghe “Chiếc lá cuối cùng” để biết tình yêu cũng mong manh như chiếc lá, cần được che chở trước những giông gió trong hơi ấm thủy chung từ hai trái tim biết cùng hòa chung từ hai trái tim yêu thương chân thành...
LƯƠNG ĐÌNH KHOA