- Nhạc cổ điển
- Nhạc trẻ
- Âm nhạc dân gian
- Bàn tròn âm nhạc
- Lý luận - Phê bình
- Tác giả - Tác phẩm
- Gương mặt ca sĩ QT
- Nhóm nhạc
- Thường thức âm nhạc
- Nói chuyện sáng tác
- Thời trang và nghệ sĩ
- 1001 sự cố
- Chuyện giờ mới kể
- Đời thường nghệ sĩ
- Góc xấu của "Sao"
- Hậu trường ca nhạc
|
Hà Nội cuối đông
[10/10/2011 7:36:18]
Vào một ngày cuối đông giữa phố phường Hà Nội, đợt gió mùa về làm cho mưa phùn ẩm ướt càng buốt thấu tận cùng lòng người, thêm vào đó là sự trống vắng của “em”, tác giả đã thốt lên lời trách móc nhẹ nhàng. Dù vậy, Hà Nội cũng tự sưởi ấm cho mình bằng những sắc hoa lung linh rực rỡ để xua đi cái rét Đại Hàn. Giọng hát Minh Quang đậm sắc hoài cổ, giai điệu da diết mang vọng âm Hà Nội của Nguyễn Quang Nhàn, kết hợp với lời của thi sĩ lãng mạn Phạm Hồng Trường, môn đồ của Hà thành đã mang đến cho người nghe một điệu hồn Hà Nội rất riêng. Bài hát quả thật như cánh Sâm Cầm khát mơ tìm chỗ ấm. Không phải là hoa Lộc Vừng, không phải là Hoa Sữa, hay là Hoa Đào Nhật Tân - những loài hoa Hà Nội, mà là Hoa Trạng Nguyên, đang cố thắp lửa để xua đi cái lạnh của sự trống vắng. Cả 3 người đàn ông đều khát khao, nên làm cho sự khát khao kề cận ấm cúng càng thêm đau đáu.
Với bài thơ : "Hà Nội cuối đông" – Hồng Trường viết như lời trách móc, nhưng cũng là lời tự sự - em đi xa có nhớ Hà Nội không, Hà Nội vẫn luôn khao khát, ngóng trông: Bài viết: Mai Khoa
|
![Hà Nội cuối đông
[+] Click vào để xem hình lớn](Image/4/1hncuoidong.jpg)

Khúc bi tráng, tiếc thương và tự hào