Không biết tự bao giờ góc quán café trở thành nơi tụ hội, sáng tác, mang cảm xúc đến cho các nhạc sĩ, thi nhân.
Quán càng xinh càng có nhiều người đến, dĩ nhiên. Nhưng để trở thành tác phẩm thì lại thường là khi quán vắng người. Chính khi chỉ còn lại một mình, khi độc thoại, cảm xúc bật lên để đến với chúng ta.
“Quán chiều” của Quỳnh Lệ, tác giả Dạ Hương đã có bài viết "Đừng nghi ngại khi lỡ cuộc tình mơ" nên chắc là tôi sẽ không cần phải viết lại những điều tương tự. Cái tôi muốn nói là trong vai trò của một nhà báo, Quỳnh Lệ đã đến nhiều nơi, nhân đó tìm kiếm cho mình nhiều mảng cảm xúc đủ và thừa để biến thành tác phẩm. Song cũng trong vai trò của một nhà báo, chị quá bận rộn để có thể sáng tác. Vậy mà chị vẫn cứ sáng tác, vẫn cứ đều đặn thu âm tác phẩm của mình dù chỉ là để bạn bè nghe.
“Quán chiều” khá buồn. Cái buồn lặng lẽ, khiêm nhường của một người con gái, của người phụ nữ không quen trách móc người tình làm rung cảm trái tim người mới yêu và đánh động chiều quá khứ của người từng trải…
Và một điều nho nhỏ nữa cũng xin được bật mí với bạn, người trình bày ca khúc “Quán chiều” chính là "ca sĩ" - nhà báo Duy Thủy. Một ca sĩ nghiệp dư nhưng đã trình bày thành công nhiều ca khúc, thậm chí đã từng đoạt giải thưởng trong cuộc thi Tiếng hát người làm báo.
GĐX
Lời ca khúc:
Sáng tác: Quỳnh Lệ
Trình bày: Duy Thủy
Quán vắng.
Không gian trầm lắng.
Tiếng dương cầm hắt hiu theo tiếng mưa trong chiều.
Quán nhớ.
Ơi mắt môi rạng rỡ.
Đoá hoa hồng ngu ngơ rắc chút hương dại khờ.
Ai chờ ai? Ai đợi ai? Có ai chờ ai? Biết ai đợi ai?
Bài hát nào xa xưa trong ký ức
Phiên khúc nào chợt nhớ chợt quên
Những giọt buồn tênh rơi vào đáy cốc
Quán nhỏ chiều nay một mình ta say…
Người phương nào đã quên hay vẫn nhớ?
Ta nơi này mãi nhớ dù cố quên.
Những giọt buồn tênh đong đầy khoé mắt
Nghe câu hát nao lòng: “Hỡi người bỏ ta trong mưa bay…
Quán vắng.
Ly cà phê sầu đắng.
Tiếng dương cầm liêu xiêu
Tiếng hát trôi trong chiều.
Quán nhớ.
Có trái tim rạn vỡ.
Đoá hoa hồng chơ vơ…
Thương khúc ca buồn ta hát ru mình
Thôi lỡ cuộc tình mơ…