- Nhạc cổ điển
- Nhạc trẻ
- Âm nhạc dân gian
- Bàn tròn âm nhạc
- Lý luận - Phê bình
- Tác giả - Tác phẩm
- Gương mặt ca sĩ QT
- Nhóm nhạc
- Thường thức âm nhạc
- Nói chuyện sáng tác
- Thời trang và nghệ sĩ
- 1001 sự cố
- Chuyện giờ mới kể
- Đời thường nghệ sĩ
- Góc xấu của "Sao"
- Hậu trường ca nhạc
|
Thư gửi người đàn ông của đời em!
[18/07/2011 8:02:48]
Anh à! Có lẽ em phải quên anh thôi, khi thời gian trôi đi, em dần để những ước mơ có anh trở thành điều-đã-cũ. Tối qua em vô tình nghe bài “Bức thư tình đầu tiên”, ước mơ nhỏ nhoi đã lãng quên trong em lại bùng lên mãnh liệt. Ước mơ người đàn ông trong bài hát sẽ đến bên em, hát tặng em bản nhạc này và lặng lẽ đi bên cuộc đời em thực hiện lời hát của mình. Người đàn ông đó là anh! Lần đầu tiên em nghe bài hát ấy cách đây 5 năm, khi con người ta mất niềm tin vào một tình yêu thường lại càng ấp ủ hy vọng và khao khát cho tình yêu của mình. Lúc đó em đã từng khát khao anh sẽ đến bên em, anh có biết không? "Khi anh đưa mắt nhìn em qua tấm gương Em không mơ lần đầu tiên gặp gỡ của mình là một ánh nhìn qua tấm gương định mệnh nào đó đâu anh, vì trong cuộc sống muôn hình vạn trạng này, có hàng tỷ tỷ kiểu gặp nhau cho sự bắt đầu một tình yêu nào đó. Và biết đâu, ánh nhìn anh trao cho em ban đầu không có gì ấn tượng, trừ cái “vẻ mặt buồn cười” của em, hay cái nhìn của em về anh lại mang theo cái ý nghĩ “người gì đâu mà đáng ghét”? "Anh muốn nói với em những điều thật lớn lao Rất lâu từ khi chưa gặp được anh, đã rất nhiều lần em tưởng tượng ra cái cách anh nghẹn lời khi biết em yêu anh. Đừng cười là em hay tưởng tượng, con gái vẫn thường hay như vậy mà. Và biết đâu, anh sẽ chẳng nghẹn lời, thay vào đó sẽ có hai đứa khùng thức trắng đêm chở nhau dạo quanh hết một vòng thành phố này, đi mãi mà chẳng muốn về… Và anh sẽ là người đàn ông của đời em, sẽ trở thành người đàn ông của đời em! Có lẽ anh sẽ không tưởng tượng ra em sẽ cảm thấy hạnh phúc đến nhường nào khi nghe anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ đâu? Trong mơ ước của em, ngôi nhà của chúng mình còn có một khoảng vườn nho nhỏ, những buổi chiều muộn thỉnh thoảng cả nhà sẽ quây quần bên nhau, nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất cùng đứa con đang tuổi tập nói của mình. Lớn một chút, đứa lớn sẽ ngọng ngịu nói với đứa nhỏ rằng em phải thế này, thế kia… vì “Ngày xưa ba mẹ vẫn thường dạy anh/chị như thế!”. Lại lớn hơn một chút, những đứa con đang tuổi biết yêu sẽ vây lấy ba mẹ, nằn nỉ bằng được ba mẹ kể cho nghe chuyện tình ngày xưa, ba theo đuổi mẹ thế nào,… Trong trí tưởng tượng của em, anh sẽ tinh nghịch trả lời “Ngày xưa mẹ theo đuổi ba đấy chứ, ba có theo mẹ lúc nào đâu!”… Và em sẽ cảm ơn anh lắm lắm, khi anh nói vì yêu em ngày mai anh thêm vững bước trên con đường dài. Em cảm ơn anh vì anh để cho em thấy mình còn có ích bên cạnh cuộc đời anh, giúp người đàn ông của em đã vững bước càng thêm vững bước bên em. Có thể em chỉ là một người phụ nữ vô cùng bình thường, không đẹp, cũng chẳng giỏi giang gì. Nhưng chỉ cần em còn có thể làm chỗ dựa tinh thần mỗi khi anh cảm thấy mệt mỏi, là nơi anh muốn tìm về với những vui buồn trong cuộc sống, thì đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất trong cuộc đời em rồi, anh ạ! Dẫu người ta vẫn thường nói “Hôn nhân là mồ chôn tình yêu!”, nhưng em sẽ có gắng chứng minh rằng, với chúng mình, mỗi ngày tình yêu sẽ ngày một lớn. Em sẽ không chỉ là một người vợ, mà sẽ còn là một người yêu, một người bạn, thậm chí đôi khi em sẽ là người mẹ để anh có để vùi đầu vào ngực em mà khóc cho thỏa lòng mỗi khi trong cuộc sống có quá nhiều va vấp! Nhưng anh à, người đàn ông của đời em, có lẽ em phải phụ bạc anh thôi, vì em nhận ra rằng mình không có khả năng làm điều đó. Để hiểu một người đã khó, để có thể thông cảm và sẻ chia cùng một người đến suốt cuộc đời này càng khó hơn, và khó hơn nhiều nữa nếu em chỉ làm điều đó một mình, vì bây giờ em vẫn chưa tìm thấy anh! Nên anh à, người đàn ông của đời em, em phải quên anh thôi, bởi cuộc sống thực tế không cho em được quyền mơ ước. Cuộc sống đang cuốn em đi với những sân si giữa đời, và có vẻ như em quá yếu đuối để có thể đứng vững chờ đến ngày tìm thấy được anh. "Em có nghe mùa đông những ngọn đèn vàng? Cách đây 5 năm, em vẫn thường ngân câu hát này một mình trên lan can lầu 4 của KTX, và thoáng nhói lòng khi tưởng tượng (lại vẫn chỉ là tưởng tượng) người yêu hiện tại của em cũng đang hát những lời này và nhớ em da diết! Bây giờ, em vẫn đang nghe lại câu hát ấy! Câu hát Anh nhớ em!... vẫn còn ngân dài, ngân mãi như ngày nào đến thắt lòng, nhưng bây giờ nó lại rơi vào thinh không. Vì em không biết phải tưởng tượng ai đang hát nó cho em nữa (hoặc có lẽ là không dám tưởng tượng). Và anh biết không, người đàn ông của đời em, còn một lý do nữa để em phải xa anh thôi, khi em nhận ra trái tim em không còn chỗ cho anh nữa. Vì nó đang có sự hiện diện của một người khác, một người không-thể-cho-em-ngôi-nhà-và-những-đứa-trẻ. Đơn giản bởi một lý do: người đó không phải là anh! Thế nên anh à, người đàn ông của đời em, em sẽ không có cơ hội gọi anh ba tiếng Bạn đời ơi!, để được mơ mỗi sớm tỉnh giấc, mắt anh kiếm tìm, tai anh lắng nghe, môi anh cất tiếng gọi, và vòng tay anh rộng mở đón em vào lòng… Sẽ chỉ là một ước-mơ-đã-cũ thôi anh, một ước mơ vô cùng xa xỉ đối với em! Đêm nay, có ánh mắt nào muốn đi kiếm tìm em? Hướng Dương |
![Thư gửi người đàn ông của đời em!
[+] Click vào để xem hình lớn](Image/4/guithu.jpg)
Khúc bi tráng, tiếc thương và tự hào