Sự hài hòa, thanh thoát của thiên nhiên sẽ giúp chúng ta xua tan những phiền não: xôn xao và lo âu làm cho tâm hồn yên lắng trở lại. Sự yên tĩnh là một niềm phúc lạc lớn đối với sự sống, đó là niềm vui không ai có thể đánh đổi được: “Hạnh phúc tối thượng là sự yên tĩnh của tâm hồn” (Kinh Pháp Cú).
Sự tươi mát tĩnh tại của thiên nhiên sẽ xoa dịu những nỗi đau trong tâm hồn của con người. Nếu trong cuộc đời khi nào ta cảm thấy dao động, bất an thì hãy tìm về với thiên nhiên. Thiên nhiên là người bạn trung thành, không bao giờ phản bội chúng ta, là người mẹ hiền luôn tưởng nhớ và sẵn sàng đón nhận chúng ta. Đừng tưởng rằng ta chẳng còn ai.
Thi sĩ Lamartine nói: “Nhưng này bạn, dù bạn có khổ đau thì thiên nhiên vẫn còn đó, thiên nhiên vẫn yêu bạn, bạn nên lặn hụp vào trong lòng của thiên nhiên vì thiên nhiên đang mở hai cánh tay để chào đón bạn. Trong khi đối với bạn, tất cả đều thay đổi, thì thiên nhiên vẫn là thiên nhiên cũ, không bao giờ phản bội bạn, sẵn sàng mở hai cánh tay đón nhận bạn. Mặt trời hôm nay mọc lên, chiếu xuống cuộc đời bạn vẫn là mặt trời cũ, bạn đừng quên.”
Tình yêu đối với thiên nhiên giúp chúng ta dễ tìm thấy sự cảm thông với cái Đẹp, cái Lành và cái Chân thực trong cuộc sống. Một bông hoa bên hàng dậu, một áng mây trôi lững lờ, một dòng nước trong xanh…, tất cả đang hiện hữu rất tươi đẹp và nó như thể hiện được một cái gì đó thuộc về một thực tại tuyệt diệu…
Thiên nhiên là một cuốn sách mà trong đó người ta có thể đọc hoài không biết chán, càng đọc lại càng khám phá ra được nhiều điều bí ẩn. Quả vậy, thiên nhiên luôn luôn rất thiệt thà và chung thủy, có sự tranh sống diễn ra giữa loài này với loài khác, nhưng không có sự lừa dối phản trắc…
“Nào mời em hãy tới, nắm tay cùng bước lên đồi…”, cùng thả trôi hết nỗi buồn…
quynhm (tổng hợp)
Mình đùa vui với gió...
Lời ca khúc:
NS: Minh Châu
CS: Hiền Thục
Nào mời em hãy tới, nắm tay cùng bước lên đồi
Nhìn làn mây trắng trôi, bỗng dưng ngập nỗi bồi hồi
Cỏ hồng say nắng sớm, đón ta dạo bước trong vườn
Lòng vui với thiên nhiên, chứa chan một cõi bình yên
Hòa theo làn gió, ta thả trôi hết bao nhiêu nỗi buồn
Cùng reo nhịp bước, cùng đắm say niềm yêu thương cuộc đời
Mình đùa vui với gió, ngắm mây và suối hẹn hò
Mọi buồn đau sẽ tan, để tâm hồn thấy nhẹ nhàng
Kìa ngàn hoa lá thắm, tiếng chim rộn rã trên cành
Hồn say với thiên nhiên, ngất ngây tựa cõi thần tiên