Bộ phim được sản xuất năm 2009, không phải là mới. Nhưng tôi mới coi trên Star Movie vào tối qua, vô tình mà coi được. Và cũng vô tình đọng lại nhiều cảm xúc. Để tôi phải nghĩ về tình yêu một cách chín chắn hơn.
Đúng như bộ phim đã nói: “Đây không phải là một câu chuyện tình yêu, đây là một câu chuyện nói về tình yêu” (This is not a love story, this is a story about love). Ở đó không có một tình yêu hoàn hảo, không có một happy ending với nhẫn và áo cưới trắng… mà chỉ có những cảm xúc chân thực, những khoảnh khắc mà mỗi chúng ta rồi sẽ có lúc phải trải qua và cả những quan niệm mới mẻ về tình yêu nữa.
Sẽ là thiếu sót nếu tôi không nói đến nét độc đáo rõ rệt nhất của bộ phim này, đấy là cách kể chuyện không theo trình tự thời gian. Có nghĩa là bạn sẽ phải xem ngày thứ 488 của hai người ra sao, sau đó lại ngược về ngày thứ 1, rồi lại nhảy cóc lên ngày 249… Cứ thế, cứ thế, 500 ngày ngẫu nhiên xuất hiện trên màn ảnh, không theo một thứ tự nào cả, bộ phim như một cuốn nhật ký của anh chàng Tom, lộn xộn và chẳng sắp xếp, chỉ vô tình được lật mở vào từng kỷ niệm mà Tom nhớ đến mỗi khi nghĩ tới Summer.
Phần âm nhạc trong “(500) Days of Summer” được đánh giá là vô cùng xuất sắc. Những bài hát indie liên tục xuất hiện trong phim đã tạo nên hiệu quả tuyệt vời không chỉ ở giai điệu lôi cuốn mà còn ở tính phù hợp với từng khung cảnh phim và cảm xúc của nhân vật. Các bạn chắc hẳn còn nhớ giai điệu nhẹ nhàng, du dương được cất lên trong phần giới thiệu đầu tiên của phim, hay đoạn Tom nhảy múa trên phố sau khi chính thức yêu Summer trên nền bài hát “You Make My Dreams come true” của nhóm Hall & Oates, cảnh Tom bày tỏ tình cảm của mình với Summer trong quán karaoke bằng bài hát “Here Comes Your Man”, hay như cảnh hai người ngồi trong ôtô, lao vút đi trên con đường rực nắng, trong giai điệu của bài “Quelqu'un qui m'a dit” của Carla Bruni…
Các ca khúc đó đều có một sức sống và ý nghĩa riêng trong từng cảnh quay, từ đó góp phần làm cho bộ phim hoàn thiện hơn. Chẳng thế mà người ta nói “Một bộ phim sẽ bớt hay một phần nếu thiếu đi âm nhạc trong đó”.
“(500) Days of Summer” như một bản nhạc và những nhân vật trong đó là những nốt nhạc nhỏ xinh, cứ nhảy nhót… từng nhịp… từng nhịp…
Thời gian không phải là thứ quan trọng nhất trong tình yêu, trong câu chuyện của Tom Hansen, mà chính những kỷ niệm trong quãng thời gian ấy mới là điều quý giá nhất.
Đoạn kết, đoạn đối thoại của Tom và mối quan hệ mới, đóng lại khoảng thời gian “Summer”, mở ra khoảng thời gian mới, khi nhân vật nữ nói: “My name is Autum”.
Nếu bạn chỉ có 500 ngày yêu, bạn sẽ làm gì? Có giống Tom không?
quynhm (tổng hợp)