- Vợ anh xinh không?
- Xấu!
- Tại sao anh thích vợ anh?
- Chả thích gì cả!
- Tại sao anh cưới vợ anh?
- Tự nhiên nó thế, ai mà giải thích được!
- Có khi nào anh thấy hối hận?
- Đầy! Muốn đổi lại cũng không đổi được!
- Bó tay anh!!!
Mới hỏi sơ sơ bác Hói, bác cứ thẳng tuột như thế. Bác làm em “thấy” trước cái cảnh của nhiều năm tới.
Nhiều năm tới, khi mà anh đi ăn trưa cùng đồng nghiệp, rồi có một đứa lí lắc (giống em bây giờ), một đứa xinh xinh (giống em bây giờ), cũng thắc mắc những điều (giống em bây giờ nốt). Anh có chối em như Phêrô chối Chúa? Anh có hối hận như…bất cứ người đàn ông nào (theo lời bác Hói)? Huhuhu…rồi cũng tới phải không ox? Em không biết đâu đấy…
Chúng ta từng nói: “khi đụng chuyện rồi sẽ thấy…”. Và cái cách khi mình nhắn tin (giả định là đã vào “khuôn”), thật ra, những điều đó rồi sẽ tới đấy ox.
Em hy vọng lúc đó chúng ta cũng giải quyết sự việc như chúng ta đã nhắn tin giả định.
Tặng ox bài này! ;)
Lời ca khúc:
NS: Nguyễn Hồng Thuận
CS: Lý Hải
Tôi ngày xưa thì phong độ
Tôi ngày xưa thì ngon lành
Bước chân ra đường là bao em ngước nhìn
Nhưng rồi tôi gặp đôi mắt nai đáng yêu
(chào anh)
Tôi tưởng yêu một thiền thần
Tôi đã mơ một thiên đường
Đến khi cưới về đời bỗng bao u tối
Không một xu nào rơi đến tay đời tối thui
Giờ đây dường như mới hiểu ra rằng
Chuyện đau thương đàn ông phải đâu riêng mình
Hỡi các ông chồng hãy cùng tôi vùng lên
Tôi giờ đây thì quá bèo
Mà tôi giờ đây thì quá nghèo
Lết thân ra đường chẳng ai muốn ngước nhìn
Nên đành ca bài ca trách than
Em giờ đây thì ngon rồi
Em giờ đây thì vui rồi
Có tôi bên đời làm ô sin cao cấp
Thôi mình ơi chồng đã quá sai đùa tí thôi