Sài Gòn chỉ có hai mùa nắng, mưa. Nhưng mỗi lần chúng ta đi dạo, em cứ thấy lá vàng thả mình xuống là lại hét toáng lên: “thu về kìa anh!” - dù trời có đang mưa rả rích. Em thích chọc anh thế!
Em thích vùi chân vào những đám lá khô, để nghe tiếng xào xạc dưới chân và cũng để hỏi rằng: “em giống con nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô không?”. Anh chẳng bao giờ đồng tình, lại ậm ừ một sự thật hết thơ, đó là: “em giống con nai vàng ngơ ngác đạp nát lá vàng khô!”. Dù biết nói thế, anh sẽ bị ngắt nhéo ngay lập tức.
Những chiếc lá vàng luôn là người bạn tốt nhất khi chúng ta bên cạnh nhau mà chẳng biết nói gì…
“Chiều hôm qua lang thang trên đường”
Một buổi chiều vắng anh, em đã nhặt lên một chiếc lá vàng đã rụng, nhưng màu vàng còn tươi, lá dai, không dòn và không khô quắt lại. Một buổi chiều vắng anh, khiến “…trời nhiều mây vương”.
Chợt thấy bâng khuâng…
qa…@gmail.com
Lời ca khúc:
Sáng tác: Cung Tiến
Trình bày: Hồng Nhung
Chiều hôm qua lang thang trên đường
Hoàng hôn xuống, chiều thắm muôn hương
Chiều hôm qua mình tôi bâng khuâng
Có mùa Thu về, tơ vàng vương vương
Một mình đi lang thang trên đường
Buồn hiu hắt và nhớ bâng khuâng
Lòng xa xôi và sầu mênh mông.
Có nghe lá vàng não nề rơi không
Mùa Thu vàng tới là mùa lá vàng rơi
Và lá vàng rơi, khi tình Thu vừa khơi
Nhặt lá vàng rơi, xem màu lá còn tươi
Nghe chừng đâu đây màu tê tái
Chiều hôm qua lang thang trên đường
Nhớ nhớ, buồn buồn với chán chường
Chiều hôm nay trời nhiều mây vương
Có mùa Thu Vàng bao nhiêu là hương.