Sau một hồi bận rộn, em bước ra sân thượng để tìm một làn gió mỏng, thư giãn. Bất ngờ một giọng hát cất lên từ phía bên kia nhà thờ: “Tình ngỡ đã quên đi…”. Chỉ một giọng nam trầm, hát to, không nhạc đệm, không khán giả. Có chăng, chỉ những người hiếu kỳ, em cũng là một trong những số đó.
“Người ngỡ đã xa xưa, bỗng về quá thênh thang…” - vẫn tiếng hát ấy, chưa hay, nhưng tự nhiên và nhiều cảm xúc. Em kiễng chân để cố tìm, tìm xem ai mà can đảm thế? Ai mà đến nhà thờ vào buổi sáng rồi hát “Tình nhớ”? Em vẫn không thể thấy chú ấy (em đoán chú ấy chừng bốn mươi tuổi, qua tiếng hát).
Nghe được mấy câu nữa, rồi bỗng nhiên tiếng hát im bặt. Người ta lôi chú ấy ra khỏi nhà thờ, em chỉ kịp thấy dáng người chú ấy từ phía sau, chú ấy bước đi trong bộ dạng thất thểu và rách rưới. Hóa ra chú ấy bị điên - theo cách nói của những người hiếu kỳ (lúc này không có em). Em không nghĩ chú ấy bị điên! Chắc chỉ nhất thời bị…bị một cú sốc gì đó…Và chỉ nhất thời thôi. Chú ấy sẽ lại bình thường? Em cầu mong thế…
Em vẫn đứng trên sân thượng, vẫn nhiều câu hỏi…
Sao lại là “Tình nhớ” mà không phải là bất cứ bài nào khác của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn?
Và sợ…
Sự trùng hợp đến đáng ngờ!
“Một người về đỉnh cao, một người về vực sâu…”
Ai về đỉnh cao? Ai về vực sâu?
Em hay anh? Anh hay em?
“Ôi trái tim phiền muộn, đã vui lại một giờ”.
T.A
Lời ca khúc:
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Quang Dũng
Tình ngỡ đã quên đi
như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa xưa
bỗng về quá thênh thang
Ôi áo xưa lồng lộng
đã xô dạt trời chiều
Như từng cơn nước rộng
xóa một ngày đìu hiu
Tình ngỡ đã phôi pha
nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa
nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại
đã đi vào đời người
Như từng viên đá cuội
rớt vào lòng biển khơi
Khi cơn đau chưa dài
thì tình như chút nắng
Khi cơn đau lên đầy
thì tình đã mênh mông
Một người về đỉnh cao,
một người về vực sâu
Để cuộc tình chìm mau
như bóng chim cuối đèo
Tình ngỡ chết trong nhau
nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên lâu
nhưng người vẫn bâng khuâng
Những ngón tay ngại ngùng
đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động
hết cuộc đời lênh đênh
Người ngỡ đã xa xưa
nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa
nhưng còn quá bao la
Ôi trái tim phiền muộn
đã vui lại một giờ
Như bờ xa nước cạn
đã chìm vào cơn mưa