- v l a t h c q m l?
- a v n t t d g t, q d g a n n l m n u
- q k h h, n d s q c r v k n d t n c a, m m l n v.
- s q k r, n v a k g g t n m r n n n v :(
- ???
- ???
Mơ hồ…
“Mơ hồ đêm mơ hồ tôi thấy anh về
Đôi môi đôi môi vụng về xin lỗi đôi môi”
Run rẩy…
Và cũng trong mơ hồ, em đã nhờ anh giúp em một chuyện? Hình như đó là việc đầu tiên (và cũng là cuối cùng) em nhờ anh. Vì em không muốn chuyện đó xảy ra, vì em không muốn phải khóc nhiều như thế (mặc dù em chỉ khóc trong giấc mơ).
Em có thể tỏ vẻ bất cần, nhưng em lại rất cần (theo cách của em).
Em luôn một mình trong mọi việc, nhưng em không mạnh mẽ như anh nghĩ.
Em thấy anh nhìn em và lắc đầu. Đừng như thế, nó làm em thấm và…
“…se lòng tóc cũng đăm chiêu
…
Trên đường bước thấp bước cao…”
Em đã bước rất chậm, để giữ…
anh cũng vẫn nghĩ em mạnh mẽ?
Không,
“Lạy trời giông bão dậy lên, hóa tôi thành đá…”
NL

"...tôi gánh nỗi buồn đầy vơi" (Ảnh: quynhm)
Lời ca khúc:
Nhạc: Phan Khanh
Thơ: Phan Ngọc Thường Đoan
Trình bày: Mỹ Hạnh
Mơ hồ đêm mơ hồ tôi thấy anh về
Đôi môi đôi môi vụng về xin lỗi đôi môi
Mơ hồ cũng mơ hồ thôi anh không về nữa để tôi một mình
Tìm anh qua khắp nẻo trăng cũng bạc màu chênh vênh
Tìm anh qua khắp nẻo se lòng sợi tóc đăm chiêu
Se lòng tóc cũng đăm chiêu
Mơ hồ đêm mơ hồ tôi thấy anh về
Đôi môi đôi môi vụng về xin lỗi đôi môi
Mơ hồ cũng mơ hồ thôi anh không về nữa để tôi một mình
Tìm anh qua khắp nẻo tôi gánh nỗi buồn đầy vơi
Tìm anh qua khắp nẻo qua từng nhịp cầu chông chênh
Trên đường bước thấp bước cao
Mơ hồ đêm mơ hồ tôi thấy anh về
Đôi môi đôi môi vụng về xin lỗi đôi môi
Mơ hồ cũng mơ hồ thôi anh không về nữa để tôi một mình
Tìm anh qua khắp nẻo tôi gánh nỗi buồn đầy vơi
Tìm anh qua khắp nẻo qua từng nhịp cầu chông chênh
Trên đường bước thấp bước cao
Lạy trời giông bão dậy lên, hóa tôi thành đá cho tôi quên người.