Noel về chớm lạnh, từ nhà ra phố, đâu đâu cũng văng vẳng tiếng nhạc du dương hay trầm hùng êm ái từ: Đêm Thánh vô cùng, Tiếng chuông ngân, Cao cung lên,… cùng các nhạc khúc quen thuộc khác, báo hiệu Giáng sinh gần kề.
Giáng sinh là dịp để gia đình tề tựu, cùng nhau làm hang đá, trang trí cây thông và gói những món quà be bé, xinh xinh, cùng trao cho nhau sự ấm áp, yêu thương.
Một người bạn gửi mail cho tôi nhắc rằng: “vào giai đoạn 3 rồi đấy!”, sau đó kèm theo một mẩu giai thoại như thế này:
“Ba giai đoạn trong cuộc đời:
1. Tin vào ông già Noel.
2. Không tin có ông già Noel.
3. Thủ vai ông già Noel.”
Hahaha…tôi đã từng tin có ông già Noel và vì thế, bây giờ, tôi không thể để bọn trẻ không tin là có ông già Noel. Nên bắt buộc phải thủ vai!

Bọn nhóc bỏ thư vào chiếc giày đỏ với những tâm tư hết sức ngây ngô: “…ông già Noel ơi, năm qua, con đã rất ngoan…con thích có một chú gấu Misa…ông đừng quên con nhé!...” và cũng không kém phần láu lỉnh: “…con thích chiếc trực thăng điều khiển từ xa, nhưng con “quên” nghe lời một lần…ông có thể tặng con chiếc chiến hạm thôi…cũng đươc!”. Thế đấy! Đám cháu tôi rất-đơn-giản đấy!!! Vậy là “ông già Noel” sẽ phải vất vả để thực hiện những “tâm tư” đó… Tôi ước mình được trở lại giai đoạn 1.
“…lắng nghe thoang thoảng cung đàn
…đàn ôi cứ rung những điệu réo rắt…”
Trong phòng mẹ tôi, đang phát ra bản “Cao cung lên” qua tiếng hát danh ca Elvis Phương.
Giáng sinh về, bà thường nghe và bảo chúng tôi: “…lặng nghe cung đàn”.
Dạ, thì…lặng nghe!
Nguyễn Nguyên

Lời ca khúc:
NS: Hoài Đức
CS: Elvis Phương
Cao cung lên khúc nhạc thiên thần Chúa
hòa trong làn gió nhè nhẹ vấn vương.
Ôi linh thiêng lắng nghe thoang thoảng cung đàn
một đêm khuya vang vẳng trong tuyết sương
Đàn ôi cứ rung những điệu réo rắt
Hát khen con một Chúa Trời, rày sinh xuống cõi đời
Hỡi người dương thế lặng nghe cung đàn
Mau tìm cho tới thờ kính Vua giáng trần.
1. Thôi hỡi trần gian im tiếng đi mà cung kính.
Chúa Con sinh ra trong máng cỏ hang lừa.
Tuy Chúa là Vua muôn nước suy phục tôn kính.
Chúa bỏ cõi trời sinh xuống trần đêm xưa.
2. Thôi hỡi ngàn mây đen xám u mờ tăm tối.
Hãy mau tan đi nay Chúa đã xuống đời.
Trên cõi trời cao, sao sáng chân thật đưa lối.
Hãy mang tin lành cho nhân loại nơi nơi.
3. Thôi hỡi trần gian bao tuyết sương cùng gió rét.
Cớ sao nỡ làm cho Chúa lạnh vô ngần.
Ôi Ðấng Toàn Năng xưa quá yêu người tha thiết.
Xuống chịu khổ hèn trên tuyết ngàn dặm sương.
4. Thôi hỡi hồn tôi ghi nhớ trong lòng sâu thẳm.
Chúa sinh đêm nay nên bé nhỏ khó hèn.
Tôi quyết từ nay yêu Chúa trong tình đằm thắm.
Muốn để đền bù lại cõi đời bạc đen.