Danh ca Lệ Thu chậm rãi rải: “ta…ngắt…đi…một…cụm…hoa…Thạch…Thảo…”. Và phải tiếng violon kéo dài thêm sự khắc khoải?
Hồi đi học, tôi không có cơ hội tiếp xúc, nên cứ ao ước được biết Thạch Thảo như thế nào, chắc nó mỏng manh và có màu tím nhạt? Tôi yêu cái màu tím ấy, yêu sự mỏng manh đến yếu đuối của những cánh hoa, có phải sự yếu đuối là hiện thân của tính nữ không nhỉ?
“Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi!
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho…”
Dường như nhắc đi nhắc lại để cố ép “em” phải mạnh mẽ lên?
“Trên cõi đời này, trên cõi đời này
Từ nay mãi mãi không thấy nhau
Từ nay mãi mãi không thấy nhau...”
Đường về, các dãy hàng hoa đầy ắp những cành Thạch Thảo trắng, chợt thấy lòng bâng khuâng…
Mùa thu chết?
Phải rồi! Đông đang gần.
Nguyễn Thanh
Ta ngắt đi một cụm hoa Thạch Thảo
Lời ca khúc:
Nhạc: Phạm Duy
CS: Lệ Thu
Ta ngắt đi một cụm hoa Thạch Thảo
Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi!
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho
Mùa Thu đã chết, đã chết rồi. Em nhớ cho!
Em nhớ cho,
Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa!
Trên cõi đời này, trên cõi đời này
Từ nay mãi mãi không thấy nhau
Từ nay mãi mãi không thấy nhau...
Ta ngắt đi một cụm hoa Thạch Thảo
Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi!
Ôi ngát hương thời gian mùi Thạch Thảo
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em.
Vẫn chờ em, vẫn chờ em
Vẫn chờ....
Vẫn chờ... đợi em!