- ^^
- Hi
- ...
- Đâu rồi?
- ^^
- Nhất quyết không nói gì à?
- …có những lúc không cần nói gì hết. Vì chẳng có ngôn từ nào diễn tả được.
- Thế àh, a thì bùn, có người vui…
- Đố a biết, tại sao e vui?
- E đang vui vì e không buồn
- Huề vốn!
- :D
- Đơn giản lắm, tự nhiên e nghe bài “Những điều nhỏ nhoi” do Vy Oanh hát, thấy vui như tết…
- Hahaha…chỉ thế thôi?
- ^^
Chỉ thế thôi! Có những khi niềm vui đến hết sức bé nhỏ, đơn giản và bất ngờ.
Có những khi chúng ta lúng túng không biết phải bắt đầu như thế nào, cố nghĩ cho cầu kỳ. Nhưng quên rằng ‘bắt đầu' bằng những gì tự nhiên nhất, sẽ dễ dàng hơn...
Thích “Những điều nhỏ nhoi” ngay từ lần đầu nghe được. Nhưng loay hoay mãi, chẳng biết phải “thích” như thế nào cho hợp. Một chia sẻ nhỏ đã mở ra một “ngõ”…
Lá lá la là lá…la la la lá là…
Trong trẻo, ngọt ngào và dễ thương…
…chỉ muốn nhảy chân sáo, vì:
Đã từng “…vui buồn tôi đâu biết chi”…nhưng giờ thì tôi đã biết…
“Có lúc tôi gục ngã”…nhưng tôi vẫn có thể đứng lên…
Tôi đã có thể hát “ôi đời buồn tênh…” với một nụ cười…
Lá lá la là lá…la la la lá là…
“Bỗng thấy yêu đời quá”
Bạn thử xem nào…thử lắng nghe và thử hát bằng cảm nhận của chính bản thân xem…
Chắc chắn “cuộc đời vì thế nên đẹp tuyệt vời…”
^.^
M.K
Lời ca khúc:
NS: Nguyễn Hồng Thuận
CS: Vy Oanh
Ngày tháng trôi đi, vui buồn tôi đâu biết chi
Mải mê ganh đua theo phù du chẳng lối thoát.
Đời trôi đi mãi rồi một ngày mới thấy giấc mơ qua rồi
Ôi đời buồn tênh.
Rồi bỗng sáng nay, bông hồng xanh đã nở hoa
Tiếng ai vui ca cho tình yêu bỗng chấp cánh.
Nhìn sâu ánh mắt thật dịu dàng
Ta nghe hạnh phúc như về đây.
Có lúc tôi gục ngã, nhìn ngày trôi hững hờ
Có lúc tôi thầm mơ, sẽ hái sao trên trời.
Mà nào có biết rằng, hạnh phúc luôn bên mình
Là những điều nhỏ nhoi thường ngày, mà tôi tìm mãi nơi phù du.
Bỗng thấy yêu đời quá, yêu ngày xanh nắng vàng
Bỗng thấy yêu thời gian, hạnh phúc đến nhẹ nhàng.
Yêu sao những tiếng cười và những khi bên người
Ngày chẳng còn lo toan mệt nhoài
Cuộc đời vì thế nên đẹp tuyệt vời.