5 tuổi: Cha là người biết tất cả mọi thứ.
6 tuổi: Cha tôi thông minh hơn cha bạn.
8 tuổi: Cha không hẳn biết chính xác tất cả mọi thứ.
10 tuổi: Thời thơ ấu của cha, mọi thứ chắc là khác bây giờ.
12 tuổi: Ồ, đương nhiên, cha chẳng biết gì về điều đó cả. Cha không còn nhớ về thời thơ ấu nữa.
14 tuổi: Đừng có để tâm tới cha tôi làm gì. Ông ấy thật là lạc hậu!
21 tuổi: Cha tôi ư? Ôi trời, ông ấy không theo kịp thời đại đâu.
25 tuổi: Cha có biết chút chút về điều đó, vì ông đã trải qua nó rồi.
30 tuổi: Có lẽ chúng ta nên hỏi xem cha nghĩ gì về chuyện này. Dẫu sao, ông cũng có nhiều kinh nghiệm.
35 tuổi: Tôi sẽ không làm bất kỳ điều gì mà không hỏi qua ý kiến của cha.
40 tuổi: Tôi tự hỏi làm thế nào mà cha lại xoay xở được việc ấy nhỉ. Cha quả thật thông minh và đầy kinh nghiệm.
50 tuổi: Tôi có thể đánh đổi bất cứ thứ gì để được gặp cha ngay lúc này, để tôi có thể chuyện trò với ông. Thật tệ, tôi đã không đánh giá cao sự thông minh của cha. Lẽ ra, tôi đã có thể học hỏi được rất nhiều từ cha.”
Chúng ta có thể nghĩ về cha như thế, từ lúc thơ bé đến lúc lụ khụ? Không biết bạn như thế nào, nhưng hồi bé hình như cũng có lúc tôi nghĩ na ná như thế.
Mặc dù hôm nay chẳng phải ngày Father's Day, nhưng tự nhiên con nhớ đến và tự nhiên nhắn tin cho ba: “Happy father's day!”, ba trả lời: “Qua lâu rồi con…”. Con cười khúc khích, không trả lời.
Thật ra “Father's day” chỉ là cái cớ để con bày tỏ thôi, con muốn ngày nào cũng là ngày đó, để con được sướt mướt một cách hợp lý.
Cũng có lúc ba với con đàm đạo thẳng thắn với nhau, nhưng dường như rất ít khi chúng ta tỏ sự quan tâm một cách khách sáo và kiểu cách.
Chưa bao giờ con viết một điều gì đó cho ba? Cũng chưa bao giờ con nói lời "cảm ơn" ba? Nhưng sự quan tâm rất lạnh lùng từ ba cho con cảm nhận được rất nhiều yêu thương trong đó.
Điều ba hay nhắc nhở nhất lúc con lên đường là: “Quan sát, nhận định rồi hãy hành động”. Những lúc đó con cứ ríu rít: “dạ…con biết rồi, con biết rồi”. Rồi đi cho lẹ, không dám nấn ná lâu, con sợ bị mít ướt, rồi ba giả bộ nóng, bắt con ở nhà luôn, không cho đi nữa. Hìhì…ba thiệt là…
Ba lại còn gây áp lực rất khéo, ba thường nói với tụi con: “ba rất tin tưởng vào mấy đứa…”. Trời! Ba thừa biết chỉ cần nghe như thế thôi, thì có chết tụi con cũng không để ba thất vọng. Ba thiệt là…
Bây giờ… điều cuối cùng con muốn nói là: “Cảm cơn ba vì tất cả”
Lời ca khúc:
Nhạc Pháp: Paul Anka
CS: Elvis Phương
Everyday my papa would work
To help to make ends meet
To see that we would eat
Keep those shoes upon my feet
Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Kiss me on my head
After all the prayers were said
Growing up with him was easy
Time just flew on by
The years began to fly
He aged and so did I
I could tell
That mama wasn't well
Papa knew and deep down so did she
So did she
When she died
My papa broke down and cried
All he said was, "God, why not take me?"
Every night he sat there sleeping
In his rocking chair
He never went upstairs
All because she wasn't there
Then one day my papa said,
"Son, I'm proud the way you've grown.
Make it on your own. Oh, I'll be O.K. alone."
Every time I kiss my children
Papa's words ring true
"Your children live through you.
They'll grow and leave you, too"
I remember every word
My papa used to say
I live them everyday
He taught me well that way
Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Kiss me on my head
When my prayers were said
Every night my papa would take
And tuck me in my bed
Tuck me in my bed
After my prayers were said ...
Nhớ những năm xa xưa ngày cha đã già với bao sầu lo
nhớ đến năm xưa còn bé thơ
đêm đêm về cha hôn chúng con
sống với cha êm như
làn mây trắng đời vẫn trôi nhẹ trôi
với tháng năm nhanh tựa gió
ôi cha già đi cha biết không
mãi khắc ghi trong tim lời khuyên
của người với bao tình thương
hãy sống sao cho thật tốt
không lo đời chê ta xấu xa