Đôi khi em vẫn lén tắt điện thoại và lén theo một người lạ hoắc trên đường. Chỉ để tưởng tượng đang là một thám tử.
Đôi khi em vẫn giữ thói quen hát vu vơ một tình khúc buồn vào mỗi chiều mưa, rồi cho phép mình giận anh không một lí do.
Đôi khi em nghĩ chúng ta phải chia xa, rồi sụt sịt…rồi rơi vào nỗi buồn mông lung. Dù tình vẫn đanh yên bình.
Đôi khi em cũng bỏ cuộc thật nhanh. Vì không muốn sự được việc của mình là sự khó chịu của người khác.
“Xin anh chớ trách em vội xa
Xin anh chớ trách em vội quên”
Xin anh hãy hiểu…
Và… “xin anh luôn giữ môi cười”.
QQ…@yahoo…
Thời gian trôi...bao yêu dấu biết có còn không?
Lời ca khúc:
NS: Đức Trí
CS: Phương Thanh
Đôi lúc em hay ngồi một mình và hát vu vơ
Dù tình thì cứ vô bờ
Để lòng còn hoài nhung nhớ
Đôi lúc em hay buồn ngồi chờ từng ánh sao rơi
Thầm ước mong cuộc đời
Sẽ mãi không vắng xa môi cười.
Và người em yêu thương hỡi!
Xin anh chớ trách em vội xa
Xin anh chớ trách em vội quên
Những phút giây, những lời đã hứa
Dẫu rằng mai kia xa vắng
Bao đêm trắng em vẫn chờ mong
Bao yêu dấu biết có còn không
Cho năm tháng vẫn luôn đợi mong
Không thấy nhau đôi ngày
Để lòng ai nhớ thương ai
Xin anh luôn giữ môi cười
Mỗi ngày một niềm vui mới.
Bao nhớ nhung xa rồi
Còn lại là giấc mơ thôi
Dù giấc mơ xa vời
Vẫn ước mong có anh bên đời.