Sự lạc quan trong “Kiếp sau”
[24/05/2010 8:59:28]
Sự lạc quan trong “Kiếp sau” 
					
					
					
[+] Click vào để xem hình lớn
Sự lạc quan trong “Kiếp sau”
”Mái dột mái cứ dột. Làm thơ vẫn làm thơ...”

Em: “điều anh mong mỏi nhất bây giờ là gì?”
Anh: “sự bình yên”

Anh có tất cả, chỉ thiếu sự bình yên. Trong khi cái em dư giả nhất lại là ‘bình yên’.

Mấy bữa nay trời oi bức như ấm ức điều gì. Em lại rơi vào trạng thái dở dở ương ương. Cái trạng thái đáng ghét luôn “xúi” em ghét anh.

Quán quen đóng cửa, em lại quay bước…mông lung. Chợt tiếng ca sĩ Ái Vân thủ thỉ đâu đó:

“Đêm qua em nằm mơ
Mẹ đem em gả chồng
Cho một chàng thi sĩ
Số chàng rất long đong”


Điệu nhạc du dương, réo rắt cứ như xuân đang ùa về… Tò mò, em tấp vào lề, đứng nghe trọn bài.
Ca khúc cho em ké một chút sự yêu thơ bị…lãng quên.

“Hai vợ chồng làm thơ
Trong một gian lều cỏ
Mái dột mái cứ dột
Làm thơ vẫn làm thơ”

Ca khúc này còn hợp không anh? Hợp không trong thời buổi lòng vòng “lấy lửa thử vàng, lấy vàng thử đàn bà, lấy đàn bà thử đàn ông” (lấy đàn ông thử lửa, lửa lại thử vàng…). Cứ thế luẩn quẩn trong vòng xoay cũ rích đến nhàm chán. Và không biết em có bị “xoáy” trong đó? Em có ngoại lệ?

“Thơ chàng dán trên vách
Thơ em che trời mưa
Một đàn con tám đứa
Lớn lên chỉ mê thơ”


Mặc dù đang đứng trên vỉa hè, mặc dù bị nhiều người đi đường dòm ngó khó hiểu. Em cũng không thể nín cười khi nghe đến đó. Nhà nghèo xác xơ, đông con mà vẫn làm thơ? Sao giống trong thế giới cổ tích thế nhỉ? Có thật không anh? Em cũng muốn như thế!

Em cũng muốn:
“Cửa lều thường không khép
Nên xuân đến bốn mùa”


Ngôi nhà mơ ước...

Dường như không một sự lo lắng nào “đè” lên gia đình thi sĩ này.
Nhạc điệu và giọng ca Ái Vân thoát ra một cách tự hào:
“Cả nhà làm thi sĩ
Nên nghèo xác nghèo xơ”

Em thấy hay. Nghèo, nhưng lại rất tự hào, pha chút kiêu kỳ. Đến đây thì không ai lạc quan bằng.

Em - một đứa vô tư, suốt ngày cười, hát cũng phải nhường “cúp” một cách tâm phục khẩu phục. Khi bài hát kết thúc một cách dứt khoát:
“Em cầu cùng thượng đế
Kiếp sau có lấy chồng
Xin lấy chàng thi sĩ
Dầu biết chàng tay không”


Có kiếp sau không anh? Em còn đang miên man...tiếng chổi cọ xuống mặt đường của cô lao công sát bên làm em giật mình…tỉnh mộng.

Tiếng nhạc đã dứt, trả lại sự ồn ào, náo nhiệt như mặc định phải vậy.

Em lại bước…mông lung! Nhưng lấy lại được sự yêu thơ ngày nào. Lấy lại sự lạc quan vốn dĩ em để lạc. Lời thoại hôm nào lại tiếp nối:

Anh: “cho anh sự bình yên”
Em: “bằng cách nào đây anh?”

Được! Nếu có kiếp sau…

Ái Nhi

Lời ca khúc:
Nhạc: Nhật Ngân
Thơ: Trần Mộng Tú
CS: Ái Vân


Đêm qua em nằm mơ
Mẹ đem em gả chồng
Cho một chàng thi sĩ
Số chàng rất long đong
Hai vợ chồng làm thơ
Trong một gian lều cỏ?
Mái dột mái cứ dột
Làm thơ vẫn làm thơ
Thơ chàng dán trên vách
Thơ em che trời mưa
Một đàn con tám đứa
Lớn lên chỉ mê thơ
Ngoài vườn đầy hoa nở
Trong hồn ngập mộng mơ
Cửa lều thường không khép
Nên xuân đến bốn mùa
Mặc người đời mua bán
Mặc cuộc đời hơn thua
Cả nhà làm thi sĩ
Nên nghèo xác nghèo xơ
Em cầu cùng thượng đế
Kiếp sau có lấy chồng
Xin lấy chàng thi sĩ
Dầu biết chàng tay không. 

Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX