Góc phố dịu dàng
[18/05/2010 14:02:27]
Góc phố dịu dàng
					
					
					
[+] Click vào để xem hình lớn
Góc phố dịu dàng
”với những đóa sao xoay xoay thời gian...” (Ảnh: internet)

Tình cờ một ngày em trở lại phố xưa, thấy nắng đong đầy trên hàng me dường như vẫn đang rì rào khúc yêu thương ngày cũ. Một chú mèo con nằm dài sưởi nắng trên ban công. Phố thu mình vào một góc, như xa rời mọi ồn ào, tất bật và nhộn nhịp của đường dài ngoài kia. Là góc phố dịu dàng của ngày xưa cũ, khiêm nhường và tĩnh lặng, êm đềm trôi về những kỷ niệm xa xôi.

Phố nhỏ khiêm nhường và tĩnh lặng, như một cao nhân lui về ở ẩn, chỉ lặng lẽ nhìn và chiêm nghiệm. Phố dài, sâu hun hút, chìm trong sắc xanh của những tán phượng, cành me. Em bước vào quán quen, chạnh lòng khi nhìn thấy màu áo trắng của mấy cô cậu học trò…

Phố dịu dàng, phố hẹn hò. Phố của những nhớ nhung, đợi chờ, bâng khuâng và tha thiết. Phố của những yêu thương, hờn giận. Phố của những ngày nắng, cùng đạp xe dưới tán cây mát dịu. Phố của những ngày mưa và quán nhỏ hẹn hò. Có nụ hôn đầu thơm hương kem thoảng qua rất vội.

Em luống cuống quay đi, trời có nắng đâu mà má vẫn ửng hồng…

Phố của hôm nay vẫn thế. Hàng me cũ, con đường cũ, quán cũ, lối cũng mòn gót cũ. Nắng vẫn thế, gió vẫn thế, và cả những chú chim kia dường như cũng chẳng đổi thay. Em thấy hơi thở của thời gian ngưng đọng trên từng nhành cây, chiếc lá, trên mỗi lối đi, trên từng viên gạch. Nhưng đôi mèo con năm ấy, giờ đã chẳng về nô đùa bên nhau nữa. Chỉ còn chú mèo em bơ vơ lạc lõng, cứ chơi mãi một trò chơi đuổi bắt kỷ niệm - cố công đuổi hoài, đuổi mãi... Nhưng khi chạm vào thì lòng lại nhói đau.

Ly chè kem lạnh tê đầu lưỡi, vẫn phảng phất hương tình yêu ngày cũ, tưởng rất gần mà đã hóa xa xôi…

Có phải những mối tình đầu thường dang dở? Nhưng có phải những mối tình đầu cũng thường đẹp nhất, ngọt ngào nhất? Và vì thế, những mối tình đầu thường khó quên nhất? Vẫn biết rằng thời gian chẳng thế nào quay lại, nhưng trong lòng vẫn nuối tiếc đầy vơi… Em không chạy trốn ký ức, mà quay về đối diện với ký ức, về với góc phố dịu dàng – phố của riêng em, của riêng anh, và của riêng ta. Phố lưu giữ một câu chuyện vu vơ, không có bắt đầu, chưa kết thúc mà cũng sẽ chẳng bao giờ kết thúc, có lẽ thế.

Em bước ra khỏi quán quen, thấy trời trong như nước mắt, hương chè kem vẫn thoảng trên môi. Một hàng cây, góc phố, khoảng trời - nơi đâu cũng ắp đầy kỷ niệm. Kỷ niệm gọi mời, nhắc nhở, nài nỉ, thiết tha… Nhưng kỷ niệm ơi, hãy ngủ ngoan trong lòng con phố. Em chỉ có thể ngoái lại nhìn nhưng không thể mang theo. Bài hát ngày xưa vẫn vang ngân da diết:

Tình cờ đến rồi đi, thế thôi, phố nhé! Ta chẳng thể sống mãi với những điều dang dở, chỉ là một chút nhớ nhung, hoài niệm, giống như tìm về một chốn bình lặng để nghỉ ngơi sau một chặng đường dài mệt nhọc, rồi sau đó lại tiếp tục bước đi...

Tưởng An (tổng hợp)

 

...góc phố thân quen bâng khuâng chờ nhau thiết tha (Ảnh: MQ)

Lời ca khúc
NS: Trần Minh Phi
CS: Tam ca áo trắng


Hỡi chiếc lá me xanh rơi trên đường nắng hoa.
Còn nhớ góc phố thân quen bâng khuâng chờ nhau thiết tha.
Hỡi góc phố dịu dàng và hàng me anh đưa em đi ăn kem mỗi chiều.
Hỡi góc phố dịu dàng và nụ hôn tan êm rất mau trong ly chè kem.

Phố có nhớ đôi mèo con năm xưa
Vẫn hay nô đùa mỗi ngày
Và hay hái me cho nhau.
Phố có biết câu chuyện yêu vu vơ
Như thể con mèo dịu hiền
Thường hay cắn đôi tay tôi.
Hỡi góc phố dịu dàng,
Mà giờ đây sao con miu ơi đi hoang nơi nào?
Hỡi góc phố dịu dàng,
Và tình yêu ngây thơ vẫn thơm hương ly chè kem.

Hỡi những chú chim xưa đang bay về đâu với ai?
Còn nhớ góc phố thân quen bâng khuâng chờ nhau thiết tha.
Hỡi góc phố dịu dàng, và hàng hoa anh mua cho em bông hoa học trò.
Hỡi góc phố dịu dàng và hàng cây với những đóa sao xoay xoay thời gian.

Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX