Có lẽ em sẽ không bao giờ có câu trả lời như lời bài hát ấy: ”Ta gặp nhau có đôi lần, ta chờ nhau cũng đôi lần....”
Mình đến với nhau cũng nhẹ nhàng như giai điệu của bài hát anh nhỉ. Em không biết ta bắt đầu từ đâu cũng như vì sao ta kết thúc. Đã trăm ngàn lần em tự hỏi vì sao? Để rồi vẫn chưa thể nào trả lời.
Em vẫn chưa bao giờ buồn vì điều đó. Em hiểu mỗi người có cách sống và lựa chọn khác nhau. Nếu ngưới ta có thể lựa chọn việc mình sẽ yêu ai va không yêu ai thì có lẽ cuộc sống này đã rất hạnh phúc!
Em muốn mình được hạnh phúc. Hãy chỉ cho em con đường tốt nhất mà em nên đi.
Đôi lần em đi qua hàng cây xanh rì, lại nhớ câu nói của anh: “Đây là con đường duy nhất ở phố mình không có bóng mây bay”…
Có đôi lần, hoa sữa thơm nồng cả một con phố, đánh thức trong em những kỷ niệm đã xa. Đánh thức lại câu anh từng thì thầm: “Wherever the wind blows you to, you'll happily fly with it. Try your best, ok? I'll be waiting for you…” (mong em hạnh phúc dù ở bất cứ nơi nào mà ngọn gió đưa em đến. Hãy cố gắng hết mình, em nhé. Anh sẽ đợi em).
Đôi khi nhớ anh thật nhiều, nhớ đến mức chỉ muốn chạy ngay đến bên anh. Như lúc này chẳng hạn…
Có đôi lần…
…
Có đôi lần…
…
Có đôi lần…
…
… và có hàng vạn lần thấy giữa đêm, khi mình ở lại với chính ta…
Mai Linh (tổng hợp)

Nước mắt sẽ không còn, nỗi buồn tan biến mau...
Lời ca khúc:
NS: Đức Trí
CS: Phương Vy
Ta gặp nhau có đôi lần
Ta chờ nhau cũng đôi lần
Rồi từng ngày như thế cứ trôi qua nhanh ta không kịp có nhau
Rồi từng ngày như thế em không còn đó ngây thơ
Em nào hay có một ngày
Em nào hay thế gian này
Tình cờ đưa em đến với những yêu thương cho em chìm đắm say
Và đưa em đến những cơn mê và đắng cay
Và rồi anh đi mất, và rồi em thương nhớ
Để giờ đây em biết rằng mình trót yêu
Nhưng em quá ngây thơ nên em cứ mong chờ
Trong đêm tối bơ vơ lặng lẽ ngồi khóc
Một lần thôi anh nhé, một lần cho em biết
Để rồi ta không tiếc rằng mình từng có nhau
Sao đôi mắt em cay, anh yêu có đâu hay
Có những nỗi u hoài vẫn còn mãi đây
Rồi nhiều đêm cô đơn hoang mang lang thang những con đường
Rồi nhiều lúc bối rối chới với biết than cùng ai
Bàn tay anh trao em khi xưa giờ xa mãi phương trời
Còn lại đây một mình em thôi, ngồi với nỗi buồn...
Và rồi anh đi mất và rồi em thương nhớ
Để giờ đây em biết rằng mình trót yêu
Nhưng em quá ngây thơ, nên em cứ mong chờ
Trông đêm tối bơ vơ lặng lẽ ngồi khóc
Một lần thôi anh nhé, một lần cho em biết
Để rồi ta không tiếc rằng mình từng có nhau
Sao đôi mắt em cay, anh yêu có đâu hay
Có những nỗi u hoài vẫn còn mãi đây.
Và rồi anh đi mất và rồi em thương nhớ
Để giờ đây em biết rằng mình trót yêu
Nhưng em quá ngây thơ, nên em cứ mong chờ
Trông đêm tối bơ vơ lặng lẽ ngồi khóc
Một lần thôi anh nhé, một lần cho em biết
Một ngày nào ta sẽ lại ngồi với nhau
Cho qua những cơn đau cho thôi những đêm thâu
Nước mắt sẽ không còn nỗi buồn tan biến mau