- Nhạc cổ điển
- Nhạc trẻ
- Âm nhạc dân gian
- Bàn tròn âm nhạc
- Lý luận - Phê bình
- Tác giả - Tác phẩm
- Gương mặt ca sĩ QT
- Nhóm nhạc
- Thường thức âm nhạc
- Nói chuyện sáng tác
- Thời trang và nghệ sĩ
- 1001 sự cố
- Chuyện giờ mới kể
- Đời thường nghệ sĩ
- Góc xấu của "Sao"
- Hậu trường ca nhạc
|
Trôi...
[03/04/2010 10:11:37]
”Hãy trôi đi những mùa thu úa vàng. Hãy trôi đi cho ngày thênh thang gió. Hãy trôi đi như con suối dòng sông trôi về với biển như anh như anh trôi về em…” Ca từ của bản tình ca có cái tựa chỉ một từ gọn lỏn ”Trôi” (Thơ: Dương Xuân Định-Nhạc: Thanh Bình) cất lên nhẹ nhàng như một lời tự sự, một chiêm nghiệm về hành trình của một đời người khiến cho tôi phải trầm ngâm suy tư. Thời tuổi trẻ, tôi đã từng nông nổi để nỗi buồn cuốn mình đi. Đôi khi nhìn những chiếc lá úa vàng, tôi đã chạnh lòng khóc cho mùa thu qua đi mà không chờ đợi một ai. Tôi đã từng than thở về sự bất công, lo lắng cho những trở ngại mà không biết cách để vượt qua. Có lúc cuộc đời đã dạy cho tôi sự chịu đựng, một chút kiên trì và hoài vọng về một tương lai tươi sáng. Nhưng khi đối diện với thực tế phũ phàng, tôi lại dễ dàng để dòng nước mắt tuôn rơi, những tưởng nó sẽ giúp tôi tan biến những u sầu và mơ tưởng đến một nơi nào đó tươi đẹp hơn. Nhưng rồi có một ngày, như một phép lạ, tôi thản nhiên nhìn ngắm nỗi buồn đến rồi để mặc nó trôi đi. Tôi đón mùa xuân không vội vã, tôi trầm tư về mùa hạ, lặng lẽ nhìn mùa thu tàn tạ và ôm ấp lấy mùa đông rét mướt như thể nó là một phần thực của đời mình. Tôi tập để lòng mình và thể xác này hòa với thiên nhiên làm một. Tập nhìn sự có mặt hay vắng bóng của mọi sự vật là một sự luân chuyển theo một trật tự của vũ trụ. Khi tôi điềm nhiên sống thật với mình, trân trọng quý giá từng phút giây hiện tại, yêu quý giá trị thật của mọi sự vật trên cõi đời, tôi có cảm tưởng như mình trôi lướt trên những con sóng dữ của cuộc đời. "Ta trôi đi giữa cõi bụi trần giữa cuộc đời chìm nổi phù vân. Đôi môi dạ hương chút men đời dịu ngọt. Như đóa sen hồng vừa nở giữa hồn tôi…" Rồi mặc nhiên âm nhạc cũng thi hóa thêm phần đời vốn không phẳng lặng. Nhạc sĩ đã khéo léo để những nốt nhạc tuôn ra hòa quyện vào nhau thì thầm nói hộ những gì mà chúng ta muốn bày tỏ bằng thanh âm chầm chậm nhẹ nhàng mà cũng thật sâu lắng. Có lúc âm nhạc dặt dìu khiến ta có cảm tưởng mình như áng mây thỏa sức trôi về phía bầu trời thênh thang lộng gió để lại phía sau bụi trần mờ mịt. Âm nhạc như chút men đời dịu ngọt xoa dịu phần nào nỗi muộn phiền giữa cuộc đời đầy bất trắc. Thật lạ, một khúc nhạc du dương cũng khiến ta chùng lòng xuống trong phút giây để ngẫm nghĩ lại, để biết mình phải làm gì hoặc chẳng phải làm gì thêm nữa cả để mọi cái tự trôi đi như chính mình trở về lại với chính mình… Ngọc Sơn Uyên Nguyên Mời các bạn lắng nghe ca khúc: Trôi
|
![Trôi...
[+] Click vào để xem hình lớn](Image/4/troi1.jpg)

Khúc bi tráng, tiếc thương và tự hào