Im lặng, nhìn bâng quơ, cười, lại im lặng, lại cười, hết giờ, đi về. Quy trình của mỗi lần chúng ta cùng nhâm nhi cà phê. Thế mà em cứ muốn: “cà phê anh?”
Có lần nhóm tụi em cùng tranh cãi, xem tình yêu có thể ví như cái gì?
T nói: “tình yêu như ấm trà. Khi ta uống nước đầu sẽ rất đậm đà, nước thứ hai sẽ dìu dịu thanh thanh…”
Tr nói: “tình yêu mang hương vị của cốc cà phê. Lúc đầu có thể phải trải qua vị đắng nhưng dần dần vị ngọt và thơm sẽ ngấm dần…”
N nói: “tình yêu như cốc cà phê sữa. Uống cà phê sữa ta sẽ cảm thấy ngay vị ngọt…”
L nói: “Tình yêu như ly rượu, nó thật nồng nàn, ấm áp…”
Tình yêu không như ấm trà bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban đầu.
Tình yêu không như cà phê, bởi nó làm mất ngủ và hồi hộp.
Tình yêu không như cà phê sữa, nó làm tăng cân và mau ngán.
Tình yêu không như rượu, nó làm ta say và đau đầu.
Tình yêu là cốc nước trắng?
Em thích tình yêu là cốc nước trắng. Nó thật tinh khiết và giản dị. Rượu, cà phê và trà cũng phải bắt nguồn từ nước. Tình yêu cũng như vậy, cái nồng nàn, ngọt ngào, êm đềm và cay đắng cũng phải xuất phát từ lòng chân thành và những điều giản dị nhất. Ý anh sao? ;)
Cà phê phải có nước. Vì thế em vẫn: “cà phê anh?”

Giữ nhau bền nhé...
Cà phê cùng em chiều nắng
Bài thơ còn nguyên màu trắng
Chờ em tìm chữ cho vừa với tình
Anh giúp em nào!
Nhiều lúc nhớ “Dốc phố”, em lại chui vào một quán nào đó na ná giống. Em lại hồi tưởng, lại nghĩ, lại viết. Những vần không đầu không cuối, những vần em muốn dành cho anh…
Anh giúp em nào! Giúp em tìm chữ cho vừa với tình!
Nhớ…
Tưởng An
Lời ca khúc:
NS: Quốc Bảo
CS: Từ Hiền Trang
Bài thơ nằm bên lề giấy
Cà phê nằm bên lề phố
Dốc phố xuôi về thành hai hàng lá xanh
Như mi em!
Cà phê cùng em chiều nắng
Bài thơ còn nguyên màu trắng
Chờ em tìm chữ cho vừa với tình
Em giúp anh nào!
Lòng bàn tay mở ra tròn xoay
Anh nhìn tay mà thấy được lòng em
Tình yêu còn nguyên màu trắng
Giữ nhau bền nhé
Cà phê còn thơm lừng đấy
Làn môi còn thơm lừng đấy
Tiếng nói còn gần
Gần bên mà không vừa nhớ
Tình yêu đầy hơn lòng phố
Tiếng nói trong ngần
Thành câu nhạc mướt xanh
Trên môi em
Cà phê cùng em chiều gió
Lời thơ ngày thơ dại đó
Cùng em tìm chữ cho vừa với tình
Câu chữ vô hình
Lừng thơm
Chiều buông
Vòng tay
Mềm hơn
Vòng môi rất hồng cho tình đó lên
Cà phê nằm bên lề phố
Tình yêu thời thơ dại đó
Quấn quít ko rời
Làm sao mà thiếu nhau
Cà phê nằm bên lề phố
Tình yêu chiều buông thật mướt xanh …