Có lẽ bây giờ tôi không thể diễn tả hết được cảm xúc lúc này bằng lời. Xin được chia sẻ với các bạn qua ca khúc “Tiếng rao” của nhạc sĩ Võ Thiện Thanh và trích lại bức thư của anh Cả Chiêm. Hy vọng thức tỉnh kịp thời những ai chưa từng có một lời chúc mừng đến bà, đến mẹ,…như tôi.
***
|
Lịch sử ngày 8/3
Ngày 8/3, đó là cả một câu chuyện lịch sử dài về cuộc đấu tranh vì quyền bình đẳng và hạnh phúc cho phụ nữ của nhiều nhóm phụ nữ trên toàn thế giới. Chính phụ nữ là những người làm nên ngày 8/3 lịch sử. Để mỗi năm có một ngày tràn ngập hoa thì đã có không ít máu và nước mắt đổ xuống trong quá khứ. Ngày 8/3/1857, công nhân xưởng may ở New York tuần hành yêu cầu nâng cao chất lượng làm việc: giảm giờ làm và những yêu cầu về quyền lợi cho phụ nữ. Lực lượng biểu tình này đã bị cảnh sát đàn áp. 51 năm sau, 8/3/1908, để kỷ niệm cho sự kiện tháng 3/1857, một cuộc biểu tình của các nữ công nhân Mỹ đòi quyền bầu cử, chấm dứt tình trạng ngược đãi công nhân và bóc lột sức lao động trẻ em cũng bị dập tắt bởi cảnh sát New York.
Năm 1910, một nhà hoạt động xã hội người Đức, Clara Zetkin, đề nghị lấy ngày 8/3 làm ngày Quốc tế Phụ nữ để kỷ niệm những cuộc biểu tình và những cuộc đấu tranh của phụ nữ trên toàn thế giới vì bình đẳng và tiến bộ của phụ nữ.
Nhiều sự kiện đáng chú ý khác liên quan đến ngày 8/3 như cuộc đấu tranh lớn tại Nga vào ngày 23/2/1917 theo lịch Nga và là ngày 8/3 theo lịch Công giáo, những nữ công nhân đã ồ ạt tấn công khắp các đường phố của Nga. Sự kiện đó sau này được đánh giá là một trong những tác nhân châm ngòi cho Cách mạng Tháng Mười Nga. Ngoài ra, còn rất nhiều cuộc đấu tranh của phụ nữ trên thế giới cũng nổ ra vào tháng 3 lịch sử.
Năm 1975, Liên Hiệp Quốc đã lấy ngày 8/3 hằng năm làm ngày Quốc tế Phụ nữ. Hai năm sau, LHQ đã thông qua nghị quyết các nước thành viên kỷ niệm ngày này như là ngày vì quyền bình đẳng, sự tiến bộ của phụ nữ và hòa bình cho thế giới.
|
Ngày 7/3/2009
Gửi mẹ cái Mùa!
Thế là sắp đến ngày 8/3. Ấy, tôi biết đọc câu này thì mẹ nó lại cười thầm trong bụng, rằng “Cái lão Cả Chiêm học đòi dân phố, từ bé đến giờ có khi nào biết đến cái ngày 8/3 là gì đâu…” - Mẹ nó có cười thì tôi cũng phải chịu, vì đúng là xưa nay tôi chúa ghét mấy cái trò nhân ngày nọ ngày kia để mà bày tỏ tình cảm với nhau. Làm gì mà tôi không biết được ngày 8/3 là Quốc tế Phụ nữ, trẻ con còn biết hát bài “ra vườn hái những một bông hoa để mang tặng cô giáo”, nhưng mà chuyện kỷ niệm ngày nọ, ngày kia là chuyện của tổ chức, đoàn thể… tình cảm con người, nó đến từ trái tim, từ những phút giây gụi gần cảm mến chứ đâu phải ấn định bằng thời tiết, thời gian.
Mẹ cái Mùa yêu mến của tôi ơi, tay tôi viết vậy, nhưng trong lòng tôi không phải không nghĩ đến mẹ nó. Trên phố những ngày này, đâu đâu cũng thấy quảng cáo nhân 8/3. Nhìn cảnh ấy, có là gỗ đá đi chăng nữa thì tôi cũng phải nghĩ chứ! Mẹ nó cả đời vất vả, má hồng sương gió, tay ngà sần chai cũng vì năm bố con tôi. ấy thế mà cả đời nào có biết đến một bó hoa chồng tặng. Hồi hôm nói với bác giáo Bình. Tưởng bác ấy có học, đầu óc văn minh, ai dè bác ấy nhìn tôi như thằng dở: “Chú này hâm thật. Kiếm cái đút vào mồm còn vã mồ hôi... Đến tôi đây, hồi xưa làm hiệu phó trường làng mà còn chẳng bao giờ tặng hoa cho vợ.” - Thế đấy, mẹ nó ạ! Giàu nghèo gì một bó hoa, nhưng mà xem ra nông thôn mình ở đâu cũng thế cả, một chút tinh thần cho chị em mà cũng hiếm.
Tôi lên phố lâu rồi, thấy nhiều cái dị hợm, nhưng mà cái hay ho cũng lắm, ít nhất là về cái sự hạnh phúc của chị em. Mấy cô, mấy bà hay đi xe của tôi đấy thôi. Họ cũng chẳng phải giàu có gì mà cũng khối thứ vui ngoài gia đình, chồng con. Buổi tối ra bờ hồ tập thể dục với nhau, tháng đôi ba lần hưởng thú vui đầu tóc, rồi đi lễ chùa xa, đền gần, rồi phim ảnh, thỉnh thoảng cùng chồng con tới nhà hàng đổi món… Những thứ xa xỉ thì mình không mơ. Nhưng, nhìn họ, tôi nghĩ tủi cho mẹ nó thật. Ngày xưa, ở quê đôi khi còn có chiếu bóng, với văn công để chị em còn có dịp quần là áo lượt ra sân kho hợp tác cùng chưng diện.
Bây giờ nhà nào cũng có cái ti vi xem phim Hàn, phim Mỹ… Nhưng mà vấn đề không phải mấy bộ phim, cái chính là không gian văn hóa cộng đồng, thiếu cái ấy, chị em chẳng có dịp mà giao lưu. Sinh hoạt của tổ chức phụ nữ thì quanh quẩn cũng chỉ làm giàu, rồi cam kết nọ kia là hết chuyện. Rõ chán! Đời sống tinh thần cho chị em nông thôn, các nhà văn hóa còn không nghĩ, thế nên những ông chồng như tôi, như bác giáo Bình, không tặng hoa cho vợ cũng là chuyện tự nhiên.
Nghĩ thế, tôi bỗng thấy cảm thông với mấy cô gái trẻ rủ nhau lấy chồng ngoại. Có thể anh chồng ấy cũng chẳng hay ho gì, nhưng mà ít ra còn được ít tiền đỡ đần cha mẹ. Còn lấy một anh chàng cùng làng cùng xã, tháng ngày biền biệt mưu sinh, về đến nhà có khi lại rượu chè, cờ bạc rồi đánh vợ cho vui… có khi còn khổ hơn ấy chứ. Tôi cứ nghĩ cực đoan như thế! Đúng sai có khi còn phải xét, nhưng mà nhân tiện viết thư cho mẹ nó, tôi cứ trải lòng tôi, có khi cũng mang lại niềm vui cho mẹ nó mấy bữa./.
Cả Chiêm

Hãy đem niềm vui đến cho những người phụ nữ thân yêu của bạn... không chỉ riêng ngày 8/3.
Mai Linh (tổng hợp)
Lời ca khúc:
NS: Võ Thiện Thanh
CS: Phương Thanh
Có tiếng rao nghe sao lạc lõng giữa phố chiều lao xao
Có tiếng rao nghơ ngác xanh xao, khuất sau hàng phố cao cao
Có phải chị tôi ra đi từ chốn quê nghèo
Có phải Mẹ anh bôn ba từ miền Trung xa xôi
Thôi về đi anh, về đi anh, phố cũ giờ vắng tanh
Tụi nó đi cả rồi, lao vào những cuộc chơi
Chỉ còn chúng ta nghẹn ngào chơi vơi
ÐK...
Có tiếng rao như lời Mẹ tôi, như lời chị tôi
Mang quê hương trên đôi vai gầy
Những trái ổi sẻ, những trái me
Ðậu phộng luộc, đòn gánh tre
Ai mua, ai không mua, ai mua
Chỉ có lũ trẻ. Tí ơi, có chua không? Tèo ơi, có đắng không?