- Nhạc cổ điển
- Nhạc trẻ
- Âm nhạc dân gian
- Bàn tròn âm nhạc
- Lý luận - Phê bình
- Tác giả - Tác phẩm
- Gương mặt ca sĩ QT
- Nhóm nhạc
- Thường thức âm nhạc
- Nói chuyện sáng tác
- Thời trang và nghệ sĩ
- 1001 sự cố
- Chuyện giờ mới kể
- Đời thường nghệ sĩ
- Góc xấu của "Sao"
- Hậu trường ca nhạc
|
Thu đong đưa trên vai
[24/11/2009 10:17:24]
Cảm xúc về Hà Nội không chỉ cuốn hút các thế hệ nhạc sĩ trong thời đổi mới, cuốn hút các nhà văn, nhà thơ cũng viết ca khúc, nó còn cuốn hút cả những những người vẫn còn vương vấn trong lòng chút lãng mạn với đất kinh kỳ. Ca khúc “Hà Nội - chiều ven hồ” của Lê Quân là một chứng nghiệm như thế. Vẫn có trong mình máu nghệ thuật, chất tài hoa của người Hà Nội, Lê Quân hình như rung động bằng con tim của đứa con xa Thủ đô viết ra những ca khúc như “Lá nửa chiều”, “Cánh cò quê”... và “Hà Nội – chiều ven hồ”. Chọn nhịp ¾ của tiết điệu Valse và điệu thức la trưởng như “Cung đàn xưa” của Văn Cao. Nếu ở Văn Cao là đi tìm lại cung đàn xưa: “Cung thương là tiếng đàn – Cung nam là tiếng người” thì ở Lê Quân là đi tìm “Đời mình loanh quanh” ven hồ. Một bước chuyển từ cảm xúc “hoài cổ” đến cảm xúc “hoài nhân”: Hà Nội những chiều anh lang thang Có gì khiến cho tác giả đi tìm mình lại thấy lạ với màu mắt đen thiếu nữ, với màu xanh nước hồ. Cái lại đó là do mùa thu Hà Nội mang tới rất hồn nhiên: Hà Nội ơi mùa thu đã qua đây
Giữa xô bồ đời sống hôm nay mà vẫn còn nhận ra mùa thu đọng vàng trong chiếc lá lẻ loi và cúi nhặt để tặng cả mùa thu cho người yêu, thì thấy rõ cái chất Hà Nội từ đáy sâu tâm hồn vẫn không hề bị phai nhòa. Cái chất ấy vẫn phải bền bỉ đi tìm ngay trong chính mình: Hà Nội ơi chiều lá vàng đơn côi lẻ loi Cho cùng ra “Hoài cổ” thì cũng là “Hoài nhân”, một xa xót về những điều tử tế, những con người tử tế đã mất dần, đã khuất lấp trước bộn bề vật chất của thời đại tiêu dùng. Nguyễn Thụy Kha -SN24 |
![Thu đong đưa trên vai
[+] Click vào để xem hình lớn](Image/4/thudongduatrenvai.jpg)

Khúc bi tráng, tiếc thương và tự hào