Thời gian
[23/11/2009 12:42:46]
Thời gian 
					
					
					
[+] Click vào để xem hình lớn
Thời gian

Tôi thấy thật nhiều những bài ca đã khắc họa lên 3 chữ : Quá khứ , hiện tại và thời gian. Tôi xúc động khi nghe The Capenters với ” Yesterday once more ” hay một chút nuối tiếc ngậm ngùi cùng ””Forever”-Stratovarius .Tôi trải nghiệm về triết lý thời gian thật sâu sắc trong ” Time ” của Pink Floyd ...

Và Hôm nay, tôi được một người bạn chia sẻ cho ca khúc "Thời gian", một sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Dân. Ca khúc nằm trong album Vol 2 "Nam Nhi" của ca sĩ Trịnh Thiên Vương vừa phát hành ngày 28-10 vừa qua. Giai điệu giản dị, lời ca không có quá nhiều ẩn ý, tiếng guitar mộc mạc... vậy mà tôi đã repeat suốt một tiếng rồi. Giọng Thiên Vương không lạ và quá ấn tượng nhưng dễ gây xao lòng, ít nhất là trong bài hát này, dịu nhẹ và phiêu linh ở những note cao, không quá mặn mà, không thống thiết, kêu gào đau đớn, chỉ là một hơi thoảng thôi nhưng vương vít...

Nghe bài hát, tôi cảm nhận được những hụt hẫng, bâng khuâng, một chút xót xa và nuối tiếc trước bước đi của thời gian...
Khi xưa tôi vẫn nhớ. Từ thời còn ấu thơ.

Vẫn lang thang đùa vui rong chơi.
Để rồi khi trở về khép nép bên đòn roi.

Nhiều khi ngồi một mình, lòng trống rỗng, đầu trống rỗng. Những lúc như thế, người ta lại càng nhớ nhiều về những kỷ niệm ấu thơ. Tôi nhớ về những ngày "đùa vui rong chơi", những hòn bi ve, "Góc sân và khoảng trời", những vần thơ Trần Đăng Khoa hay cuốn truyện Dế Mèn nhàu nát nơi đầu giường... Tôi nghĩ đến những người tôi thoáng được gặp lại, những người đã khuất, những người đã đi xa, và cả những người tôi chưa một lần chợt nhớ trong đời mình. Quá khứ và hiện tại đan xen lẫn lộn. Hôm qua và hôm nay, chồng chập lên nhau những khoảnh khắc làm cay mắt mình....Thời gian ngắn ngủi, thời gian dài thậm thượt, thời gian tung cuốn con người như những chiếc hoa tuyết trong cơn gió lốc mùa đông... thời gian vẫn trôi...
Rồi ngày tháng ấy trôi qua. Kỷ niệm cứ thế trôi xa.

Nhẹ nhàng như con gió đâu đây xua tóc tôi bay.

Cánh cửa thời gian đã đóng kín, nhưng cánh cửa tâm lý của con tim chẳng chịu im lìm. Người ta có thể đem những kỷ niệm đẹp năm xưa làm hành trang cho hôm nay. Cái kỳ diệu và cũng là bi đát của con người là con người sống trong hiện tại nhưng lại có thể mơ ước tương lai và kéo cả quá khứ tới. Chính vì thế mà sống hiện tại, nhưng lại hoài niệm quá khứ và lo nỗi lo của tương lai.

Hôm nay không nắng gắt. Màu trời thì rất xanh.
Bước chân tôi vội đi rất nhanh.

Trong nhịp sống hối hả, con người ta khó thể sống được với chính mình. Tất cả bị cuốn theo dòng xoáy của cuộc sống, đổ cả vào những mưu tính, những bon chen xô bồ vụ lợi. Tình nghĩa con người trở thành thứ xa xỉ phẩm.Và, có những người cảm thấy mình lạc lõng, trơ trụi giữa đường đời như cây cỏ tự lớn. Mưa bão họ cũng đi. Nắng gió họ cũng đi, đi đến không còn biết mình đi đâu. Nhiều lúc, họ đi lẫn vào trong dòng người, xe cộ chạy như điên trên đường, để mùi khói xe khét lẹt phụt thẳng vào mặt, mũi và tự hỏi: vì cớ gì mà con người cứ phải vội vã?

Vì thời gian chẳng còn để mãi đứng nhìn quanh.
Cuộc đời vốn lắm bon chen. Lòng người vẫn hay nhỏ nhen.
Nhiều chông gai phía trước, khó khăn theo bước chân tôi.


Cho dù, những bước đi đầu có chuệch choạc cũng không sao bởi vì tôi biết có một kết thúc mà tôi phải chạm tới. Những chông gai không cướp đi niềm tin, nghị lực sống và khát vọng tồn sinh .. Tôi điều chỉnh được cuộc sống và suy nghĩ của mình mà... Nhưng, những lúc chuyển mùa hoặc có những khoảnh khắc thời tiết hanh hao lại thấy sống mũi cay cay...
....
Ngồi nhìn đời trôi qua. Ngồi nhìn từng chiếc lá

Ngồi nhìn hoài tháng năm, cuốn xa ngày xưa
Cuộc sống là vậy, cứ mải miết cuốn mình đi không chờ đợi,dừng lại đồng nghĩa với bị đào thải. Chúng ta vẫn cứ lớn lên, vẫn vội vàng cùng nhịp đi của cuộc sống, của những lo toan, tất bật, và ...chính vì thế mà,đôi khi, ta lại một mình đối diện với nỗi cô đơn
Dù giờ này vẫn thế. Dù chuyện đời vẫn thế.

Nhìn lại vẫn thấy tôi cô đơn bên cây đàn.

Tôi không thể khẳng định được cuộc sống sau này sẽ như thế nào nhưng tôi đang tồn tại và đánh thức sự cố gắng vươn tới ước mơ, chắc chắn sẽ có ngày hạnh phúc. Bên cạnh tôi vẫn có những chia sẻ ấm áp và bình yên mà, phải không?Những lo toan thường ngày bỗng quá nặng.. xin một lần nữa như bao lần đã đi qua .. thắp lên một mơ ước cho riêng cuộc đời tôi ....
Tôi ước muốn mai sau. Hạnh phúc đến ngọt ngào.

Vụt hết những lo toan trôi theo ngày tháng...

"Tất cả ý nghĩa cuộc sống của chúng ta là chúng ta luôn thấy thiếu một cái gì đó và chúng ta mong muốn làm tất cả để bù đắp điều đó” (Alfred Ardler). Cái mà con người thấy thiếu thốn nhất đó là thời gian, và dù con người có cố làm tất cả để bù đắp đến đâu, thời gian vẫn lấy đi của con người nhiều thứ: một cơ hội, một tình yêu, thậm chí một cuộc đời....

Rồi ngày tháng ấy trôi qua. Kỷ niệm cứ thế trôi xa.
Nhẹ nhàng như con gió đâu đây xua tóc tôi bay....

Dung Trần

Viết phản hồi
Họ tên
(*)
Email
(*)
Tiêu đề
Điện thoại
Nội dung
Mã số an toàn
Nếu không thấy mã số hãy nhấn vào Cấp lại mã số để lấy mã mới

AlbumCD Thư viện ảnh Lời ca khúc Nhạc Online Diễn đàn GDX