Như mọi khi, xong bổn phận lại ôm máy chui vào một xó câu wi-fi. Tiếp theo là khởi động Windows media Player, mở playlist trong favorites…để play tự động. Sau đó mới làm những việc còn sót lại trong ngày.
Không gian yên tĩnh, chỉ có ánh sáng hắt ra từ màn hình laptop. Hoàn toàn lặng…Bỗng tiếng hát cất lên da diết:
“Quê mẹ ơi sao đồng xanh thế
Cánh cò ơi sao lả lơi thế”
Nhắc mình nhớ lại đã lâu lắm rồi chưa về quê, lâu lắm rồi chưa hỏi thăm mẹ vì mải xoay theo guồng ăn-làm-học…
Đôi khi con quên mất, xin lỗi mẹ…
Tiếng hát lại tiếp tục dẫn mình trôi về ngày xưa…
Hình ảnh mẹ mong manh mỗi ngày, tất bật từ sớm đến tối. Lúc đó con chưa hiểu mẹ vất vả hơn những người phụ nữ khác vì phải đơn thân nuôi, dạy con. Nhưng điều con nhớ rõ nhất đến tận bây giờ là con sợ, con sợ một ngày nào đó mẹ đi mà không về nữa… Lúc đó, mẹ biết không? Mỗi chiều con đều mong, ngóng mẹ về, nhiều lúc con phát hoảng vì mãi mà chưa thấy bóng mẹ sau hàng râm bụt…đến lúc con gần như tuyệt vọng thì bóng mẹ mới liêu xiêu về tới…con chỉ còn biết òa lên ôm ghì lấy mẹ vừa mừng, vừa tủi…
Bây giờ, lâu lâu mẹ vẫn ghẹo con về thời gian đó. Cái thời mà mỗi lần con ngủ đều không thể thiếu tiếng hát ru của mẹ, bàn tay mẹ quạt nhè nhẹ… Thật bình yên!
“…Có nhiều hôm mẹ đi chợ muộn chưa về
Món quà quê con ngồi con ngóng…”
Điệu nhạc đang đều đều, bất ngờ chuyển tông, cất lên cao vút:
“…Lời hát đong đưa
Quang gánh đong đưa
Con chờ mong…”
Kéo mình trở lại với thực tại, phải bật qua để xem ai đang hát. Thì ra là tiếng hát của ca sĩ Anh Thơ, với chất giọng soprano trong sáng, tinh tế, tràn ngập cảm xúc và thấm đẫm âm hưởng điệu ví câu hò quê hương. Đã góp phần đưa “Cánh cò quê” của nhạc sĩ Lê Quân “bay” cao hơn, nghe “vời xa” hơn…
Những ai có mẹ, chắc chắn ít nhất cũng có một vài lần trải qua cảm giác chờ mong ấy. Cảm xúc đó thật đáng quý, nhưng với thời gian, bạn sẽ để nó dần trôi…Đừng quên bạn nhé và hãy cùng lắng nghe để lưu giữ mãi hình ảnh đẹp về mẹ…
Tự nhiên nhớ thế! Tại không gian tĩnh? Tại ca khúc hay tại thời gian? Tại gì thì cuối tuần này nhất định con phải gác hết mọi thứ để về…Nhưng ngay lúc này con muốn nói: “Cám ơn mẹ đã một đời hy sinh cho con…” (dù biết ở quê, mẹ không nghe được).
Lệ Quỳnh
Lời ca khúc:
NS: Lê Quân
CS: Anh Thơ
Quê mẹ ơi, sao đồng xanh thế!
Cánh cò ơi! Sao lả lơi thế!
Vạt nắng trưa đi về đâu vời xa rất xa
Lời hát ru xưa vời xa vời xa…
Có nhiều hôm mẹ đi chợ muộn chưa về
Món quà quê con ngồi con ngóng
Bánh đúc, bánh đa chờ mong
Lời hát đong đưa
Quang gánh đong đưa
Con chờ mong
Cò trắng chao nghiêng
Quang gánh chao nghiêng
Con chờ mong
Ôi cánh cò, cánh cò
Lặn lội đồng mẹ xanh
Vạt nắng chao
Mong manh cánh cò
Xa...vời xa vời xa
Vời xa cánh cò...