Em cũng chưa tin tưởng lắm, thế rồi thời gian trôi…anh đã làm em phải xóa bỏ những ý nghĩ không mấy tin tưởng vào tình yêu của mình. Vì anh, em bắt đầu tự tin hơn, bắt đầu hết ngập ngừng trước yêu thương…
Em từng hỏi:
“trong bốn mùa, anh thích ở bên em mùa nào nhất?” Anh rất láu khi trả lời:
“cả bốn, vì có em mùa đông sẽ ấm hơn, mùa hè sẽ mát hơn, mùa thu sẽ vui hơn và mùa xuân sẽ lặng hơn…cho anh cảm giác bình yên”. Hình như anh hơi ăn gian ! Thì đã sao nào ? Em vẫn yêu anh…
Giai điệu nhẹ nhẹ cất lên từ một đường dẫn vô tình em “lạc” vào. Từng lời ca khúc, từng tiếng thủ thỉ ngọt ngào của cô Bảo Yến cứ thế làm em nhớ…Dù anh không quên ghé thăm em mỗi chiều…
Mai Lan
Lời ca khúc:
NS: Lê Vân Tú
CS: Bảo Yền
Ngập ngừng
từng chiếc lá vương buồn
rơi nhẹ ven đường,
Mùa Thu
về theo bước chân em
nâng nhẹ chiều lên.
Mùa Thu
về trong mắt em thương,
làn môi ấm thơm hương,
nồng say những tơ vương
sương chiều buông.
Mùa Đông
ngồi bên khóm hoa hồng
nhắc chuyện chúng mình,
Tình yêu
là bao nỗi nhớ mong
những chiều lạnh căm.
Mùa Đông
lạnh đôi cánh tay em,
tìm hơi ấm tay anh,
từng hơi thở mong manh,
nương nhẹ chút tình.
Rồi mùa Xuân nghe tiếng em
hát lên niềm tin,
Từ làn môi thấm hương mềm
ru đời nhẹ lên.
Từng nhịp đời trong trái tim
thiết tha lời dịu êm,
Lòng ngập tràn muôn tiếng chim
ríu rít bên thềm
vang vọng nỗi niềm.
Rộn ràng
loài hoa bướm trong vườn
ngóng chờ tin mừng,
Hè sang
dìu từng cơn nắng tan
đưa ngày vào đêm.
Thời gian
ngừng trên những môi hôn,
làm tỏa ngát hương thơm,
và ong bướm bâng khuâng,
bay đầy trần gian.