Sáng tác ca khúc như một cuộc dạo chơi đầy cảm xúc
Là một người mê nhạc từ bé, yêu thơ từ lúc tóc chấm ngang vai, nhưng công việc của một nhà báo cứ cuốn Quỳnh Lệ theo dòng thời sự. 30 năm mải miết với nghề cầm bút, nhưng len lỏi trong dòng chảy báo chí mạnh mẽ đó, âm nhạc vẫn như một con suối nhỏ dạt dào trong trái tim đầy đam mê.
Đối với Quỳnh Lệ, việc sáng tác ca khúc như một cuộc dạo chơi đầy cảm xúc; là một sự tung hứng thú vị những câu thơ của chính mình bằng giai điệu và tiết tấu.
Nếu chúng ta thử tách riêng phần giai điệu và tiết tấu, thì phần còn lại của mỗi ca khúc lại giống như là một bức tranh phong cảnh, tất nhiên trong cảnh luôn có tình: tình yêu, tình người, tình bạn...
-“ Mưa! Thời mắt nai, khép đôi vạt áo mong manh mưa bay
Mưa! Cho tóc thêm xanh dài, cho trái tim thơ dại bâng khuâng nhớ ai…
Ơi mái trường xưa, tường rêu phai dấu, thầy cô xa khuất, bạn bè nơi đâu? Bao mái đầu xưa, giờ phai sương gió. Dạt trôi đây đó, chợ đời mấy phương?! (bài MƯA)
Nếu chúng ta chỉ đọc ca từ thôi, thì mỗi bài hát của Quỳnh Lệ đã là một bài thơ, chuyên chở thông điệp yêu thương gửi cho đời và gửi cho người, với mong muốn được chia sẻ những trải nghiệm về cuộc sống, về tình yêu, về thân phận, về những thuần khiết trong tâm hồn và cả những nỗi đau chôn giấu.
-“Dù biết bóng đêm sẽ về, nhưng ta vẫn còn đây màu hoàng hôn tím. Dù biết cánh hoa héo dần nhưng ta vẫn còn đây làn hương thơm ngát. Lòng ta vẫn còn khao khát tình ơi. "
(bài MAI XA).
- “Thôi em, đời có gì vui để mà tiếc nhớ? Cuối đường gập ghềnh ảo mộng, cũng sẽ rồi phù du. Thôi em, đừng níu làm chi, chút hạnh phúc mơ hồ không tên gọi. Thôi em, đừng lặng im không nói. Một vòng tay, sao trói được đời nhau?! (bài KHẮC KHOẢI).
Trong CD Bong Bóng Mưa, hơn phân nửa bài hát viết về những cơn mưa. Mưa thường làm lòng người chùng xuống với những kỷ niệm, và tiếc nuối bao yêu thương… Quỳnh Lệ đã chọn bài Bong bóng mưa là chủ đề của CD.
“Ơi! tình yêu tình yêu! Cho ta đam mê và khát vọng. Sao tình yêu tình yêu mong manh như mưa - phập phồng bong bóng? Xin cám ơn người, cám ơn tình, dù hạnh phúc mong manh bong bóng mưa...”
Sự chân thành và độ lượng là tính cách được tôn vinh trong tình yêu, là điểm tựa cho những phụ nữ muốn tìm một bến bờ bình yên. Sự chân thành và độ lượng cứ dàn trải trong những khúc hát của nữ nhạc sĩ:
“Cảm ơn cuộc đời bao nhiêu cay đắng. Lắm muộn phiền và lắm xót xa
Cho em nhận ra anh: chân thành độ lượng . Giữa dòng người dối trá điêu ngoa…”
“Cho dù cuộc đời nhiều thăng trầm dâu bể. Vẫn xin cảm ơn đời cho ta gặp nhau. "Đó là nội dung của bài hát XIN CẢM ƠN ĐỜI.

Nhà báo Nam Bình chia sẻ cùng NS Quỳnh Lệ trong đêm ra mắt CD Bong Bóng Mưa
Quí vị nghĩ sao khi có ngừơi hỏi rằng: Trong con người, bộ phận nào là quan trọng nhất?
Cái đầu ư? Trái tim ư? Vâng, mỗi bộ phận đều có những chức năng quan trọng rất riêng và không thể thiếu. Nhưng cái đầu, hay trái tim, hay đôi mắt … chỉ cần thiết cho riêng bản thân người đó. Nhưng nói một cách nào đó thì Bờ vai mới là bộ phận quan trọng nhất. Tại sao à? Tại vì Bờ vai còn là điểm tựa cho người thứ hai. Vâng. Thật hạnh phúc cho những ai khi lận đận lao đao lại tìm được một bờ vai che chở, yêu thương… Và cũng thật hạnh phúc nếu chính chúng ta được làm điểm tựa cho một người nào đó, phải không quí vị?
Trong Album Bong bóng mưa, Quỳnh Lệ còn có một lời “cảm ơn đời” rất dễ thương:
“Cảm ơn đời, mỗi sớm mai thức dậy. Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”
Đó là 2 câu thơ mà ngày Tết ngừơi ta vẫn viết theo kiểu thư pháp để vui vẻ chúc tụng người thân.
Vẫn với 2 câu thơ ấy, nhưng Quỳnh Lệ đã sáng tác theo một tâm trạng khác, một tâm thế khác, khác hẳn: đầy u uất, não nùng. Bởi một người thân của Quỳnh Lệ kể rằng, đã quặn lòng xót xa khi nhìn thấy 2 câu thư pháp ấy trong phòng hoá trị của bệnh viện ung bướu lúc vào thăm người bệnh...
Cuộc sống của một con người khi chỉ còn đếm từng ngày, từng giờ thì cái hạnh phúc được còn gần bên người thân yêu quí giá biết dường nào… Xin hãy chia sẻ niềm đau thân phận cùng những người kém may mắn trong bài hát MAI XA.
Quỳnh Lệ đã bộc bạnh rằng “CD Bong bóng Mưa là lời cảm ơn cuộc đời và nghề báo, đã cho Quỳnh Lệ những năm tháng thăng hoa hạnh phúc, những trải nghiệm yên bình và ghềnh thác, sự độ lượng tin người và yêu đời cùng những giấc mơ dịu dàng hương thơm của cỏ cây và hoa dại…”
Quỳnh Lệ tâm sự: “Những lúc làm thơ và viết nhạc là lúc tạm quên những nhọc nhằn, những lo toan đời thường để thả tâm hồn bay lên theo những cảm xúc của những giấc mơ”
Qua âm nhạc, ta thấy phía sau một Quỳnh Lệ đầy nữ tính, dễ xúc động, tưởng chừng yếu đuối là một cái gì đó âm thầm vươn lên như cỏ dại sau mưa.
Chúng ta hy vọng Quỳnh Lệ không còn là một nốt nhạc thầm và chúc cho dòng nhạc của Quỳnh Lệ sẽ được nhiều người đón nhận và đồng cảm.
Xin mời quí vị lắng nghe những ca khúc của Quỳnh Lệ để thấy rằng mình cần nâng niu gìn giữ hơn những niềm hạnh phúc đã có và đang có, hãy san sẻ yêu thương bằng sự bao dung với đời với người và với chính mình…

Ca sĩ Xuân Phú
Những cơn mưa dịu dàng và độ lượng
Mở đầu chương trình là ca khúc QUÁN CHIỀU.
“Quán vắng, không gian trầm lắng. Tiếng dương cầm hắt hiu, theo tiếng mưa trong chiều? Quán nhớ! Ơi mắt môi rạng rỡ. Đoá hoa hồng ngu ngơ, rắc chút hương dại khờ.
Ai chờ ai?Ai đợi ai? Có ai chờ ai? Biết ai đợi ai?...”
Lời hát cho người nghe liên tưởng đến không gian êm đềm của một quán café vắng trong chiều mưa nhạt nhoà. Chỉ có một người khách đang lắng nghe tiếng đàn dương cầm với giai điệu xa xưa của bài hát Tình Lỡ: “Thôi rồi còn chi đâu anh ơi, có còn lại chăng dư âm thôi…” .
Tiếng ca sĩ Minh Thảo vút cao, đau đáu nỗi niềm: “Người phương nào đã quên hay vẫn nhớ? Ta nới này mãi nhớ, dù cố quên. Những giọt buồn tênh đong đầy khoé mắt. Nghe câu hát nao lòng: “Hỡi người bỏ ta trong mưa bay…”
*
Bài TIẾNG TRÁI TIM với tiếng hát của ca sĩ Y JANG TUYN thì lại mở ra một không gian khác, trùng điệp núi rừng và mênh mông biển cả:
“Khi bước chân của loài thú đi hoang. Trăng vời vợi soi thâm u rừng vắng. Khi gió khuya hun hút giữa đêm sâu. Khi vực thẳm rung lên cùng dòng thác. Ta lắng nghe khao khát trái tim ta. Đang gào thét: Nhớ ơi là nhớ!”
“Anh như con tàu lênh đênh sóng biếc. Vượt bao trùng dương, sao chỉ nhớ phương em? Dù nơi ấy đìu hiu lau lách. Chỉ có loài hoa trên cát trắng mong manh…”
Nỗi nhớ sao mà cháy bỏng như thế?! Lời thổ lộ của người con trai sao mà nồng nàn như thế?!
*
Mùa này, chiều nào thành phố cũng lất phất mưa bay. Những cơn mưa dễ làm lòng người chùng xuống cùng những kỷ niệm: “Nhìn mưa rơi, mưa rơi bên thềm phập phồng bong bóng. Hạt mưa ơi! Sao ta nhớ một vòng tay ấm… Tạ ơn mưa, cho ta mơ về một miền xanh thắm. Tạ ơn ai đưa ta đến bên bờ say đắm. Cảm ơn cuộc đời, dẫu sau nụ cười là những nỗi đau…”
Ơi tình yêu tình yêu cho ta đam mê và khát vọng. Sao tình yêu tình yêu - mong manh như mưa phập phồng bong bóng?
Nghe “BONG BÓNG MƯA” qua tiếng hát trầm ấm của ca sĩ MINH ĐỨC chợt thấy lòng nao nao buồn và tự hỏi sao mà cuộc đời cứ mãi chông chênh, dòng đời cứ lênh đênh và tình yêu cứ mong manh như thế…
*
"Hạt mưa gõ nhẹ trên mái hiên. Mưa biết không, lòng ta đang ray rứt
Có điều gì mà bâng khuâng thao thức. Khi gió thì thầm ngoài hiên mưa?"
Hạt mưa gõ nhẹ lên trái tim… Có khi nào quí vị lắng nghe tiếng mưa gõ lên tim mình không? Chắc là không rồi, bởi bao bộn bề lo toan cho công việc và cuộc sống cứ cuốn qúi vị vào guồng máy công nghiệp đô thị ồn ào. Giờ đây, xin mời quí vị lắng nghe những lời nhẹ như gió thoảng nhưng lại đọng lại biết bao nỗi niềm… trong bài THÌ THẦM VỚI MƯA. Sẽ được trình bày qua tiếng hát của một ca sĩ đặc biệt - nhà báo DUY THỦY.
Không biết bởi lời giới thiệu của MC hay chính giọng hát mượt mà của cô ca sĩ nhà báo cất lên làm cho không gian như ngưng đọng. Hình như những giọt buồn đang gõ nhịp trong tim.
"Xin mưa đừng đi! Mưa hãy cứ rơi rơi. Cho ta giam mình trong căn phòng hiu hắt
Ly rượu tình làm trái tim quay quắt. Một mình nâng, ta uống cạn một mình."
Một người khách buộc miệng “Sao bài hát lột tả được sự cô đơn đến tột cùng như thế nhỉ?”
***
Mưa với QUỲNH LỆ có thật nhiều cung bậc, thật nhiều sắc độ. Những cơn mưa đầu mùa tựa như một người bạn thân thiết nhưng mất liên lạc đã lâu nay bỗng dưng gặp lại. Mưa gợi bao niềm vui trong trẻo trẻ thơ khi được dầm mưa lang thang trên phố cùng bạn bè thời niên thiếu. Mưa tưới mát cho những khu vườn đang khô khát. Mưa như một tình yêu nồng nàn mang đến niềm hạnh phúc lớn lao cho bao đôi lứa. Rồi những ngày mưa dầm, tiếng mưa lại gợi cho ta nhớ đến câu chuyện tình rất buồn trong truyền thuyết xa xưa Ngưu Lang Chức Nữ. Mưa như là một câu chuyện tình thật đẹp và thật lãng mạn. Để rồi, cứ thế, mưa nhẹ nhàng đặt bước chân vào ca khúc của Quỳnh Lệ.
“Em như hạt mưa trên phố trưa. Nuôi kỷ niệm xanh rêu cho anh trượt ngã. Tình xưa xa lắm rồi… Giá trời đừng mưa, cho anh đừng nhớ…
Tháng 6 trời buồn hay tháng 6 mình buồn? Tháng 6 trời buồn hay tháng 6 mình buồn?...”
Nhịp ¾ du dương và chất giọng ngọt ngào tự sự của ca sĩ XUÂN PHÚ lại mang đến cho chúng tôi một điệu buồn man mác qua tác phẩm KHÚC MƯA (phổ từ bài thơ cùng tên của nhà thơ - nhà báo Đỗ Trung Quân)
Nhạc sĩ Phú Quang đã phổ bài thơ này và đã phổ biến trên thị trường âm nhạc với tiếng hát của ca sĩ Hồng Nhung. Nhưng khi nghe Khúc mưa của Quỳnh Lệ lại thấy một kiểu khác: mềm mại nhẹ nhàng .
***

Ca sĩ Minh Thảo
“Nếu anh không còn yêu… Em sẽ như con suối vừa cạn kiệt. Chẳng nhành rong xanh không dòng nước mát. Chỉ có phiến đá thô khao khát mong chờ…”
Ca khúc Nếu thật dằn vặt nỗi niềm và đã thố lộ giùm tiếng lòng của bao phụ nữ đang đau đớn vì ghen: “Anh! Anh đang đến bên ai - tình yêu mới? Anh! Anh sẽ sánh vai ai - khi mùa xuân tới? Có biết tim em đầy vơi nỗi sầu, có biết trăng xưa lẻ loi nhạt màu, có biết hoa xưa vì đâu tội tình”.
“Nếu anh không còn yêu…”. Đã có biết bao phụ nữ đã héo rũ tàn tạ hoặc trở thành một sư tử Hà Đông vì ghen, có biết bao phụ nữ quay quắt tự dằn vặt mình vì câu nghi vấn ấy. Nhưng chúng ta hãy thử nghe Quỳnh Lệ giải mã theo cách của mình về sự ghen qua bài hát có tựa đề vỏn vẹn một từ NẾU.
"Thôi! Em sẽ một mình trở về căn nhà nhỏ. Khêu lại bếp tro, vun lại khóm hoa hồng,
Sẽ khép hờ cánh cổng rêu phong. Và ngồi đợi... một điều... như phép lạ."
Khi nghe Hoàng Lan say sưa hát, cô bạn của tôi lại lên tiếng: “Trời ơi. Ghen gì mà hiền như thế? Cánh cổng cũng chỉ khép hờ chứ không khép chặt nữa…”
***
Ngược lại với tâm trạng xót xa trong bài NẾU, bát hát NÓI VỚI DẤU YÊU với tiết tấu chachacha vui tươi là những cung bậc rộn ràng hạnh phúc, là một cái nhìn trong trẻo về tình yêu.
“Tựa nỗi nhớ... cho mắt môi xanh xao. Tựa tiếng hát... cho trái tim lao đao
Tựa chiếc hôn... cho giấc mơ ngọt ngào. Làm sao... Làm sao ta không yêu nhau?!”
***
Phụ nữ thì hay lo âu. Lo gần, lo xa… Gần gủi với sự ghen vẫn là một nỗi lo sợ, có một điều gì mơ hồ trong lòng khi nghĩ đến: một ngày nào đó, bao ước mơ không còn long lanh. Ngày nào đó, bao đắm say chỉ còn mong manh… Và anh, anh rất xa, xa tầm tay em…
XIN CHỈ LÀ GIẤC MƠ là một bài hát rất nữ tính và có chút gì đó yếu đuối mong manh. Và ca sĩ Hoàng Lan đã cuốn người nghe theo dòng nhạc dịu dàng, lãng mạn nhưng không kém phần mạnh mẽ, sâu sắc.
"Nửa đêm, trong giấc ngủ, chợt nước mắt ướt mi
Cơn mơ như thác lũ. Cơn mơ cuốn ta đi...
Cơn mơ như thác lũ. Cơn mơ cuốn ta đi..."
Xin chỉ là giấc mơ thôi! Xin chỉ là giấc mơ thôi! Xin chỉ là giấc mơ...
***
23 giờ. Tiếng hát của ca sĩ HOÀNG LAN đã kết thúc chương trình đêm thứ tư của Phòng trà Văn nghệ.
Những ca khúc của nhà báo Quỳnh Lệ thật sự là một dòng nhạc rất riêng, rất lạ và có nhiều điều đồng cảm đọng lại trong lòng khi nghe. Riêng tôi, tôi tâm đắc với tác giả khi lên giao lưu và bày tỏ lòng tri ơn của mình với phòng trà văn nghệ và thân hữu: “ Ngừơi ta bảo cuộc đời như tấm gương. Nếu chúng ta cười với nó, thì sẽ thấy nó cười lại. Nếu chúng ta nhăn nheo khó chịu thì sẽ nhận lại một sự khó chịu nhăn nheo. Nhưng Quỳnh Lệ thấy rằng: có nhiều khi mình cười rất tươi với cuộc đời, lạc quan nhìn đời nhưng cuộc đời vẫn đầy chông chênh bất trắc. Thành ra, mình phải biết chấp nhận, đối mặt với cuộc sống và phải biết tự làm nhẹ lòng mình đi. Quỳnh Lệ đã làm nhẹ lòng mình đi bằng những khúc hát. Hy vọng mọi người sẽ lắng nghe và đồng cảm…”
NGƯỜI XỨ QUẢNG