- Nhạc cổ điển
- Nhạc trẻ
- Âm nhạc dân gian
- Bàn tròn âm nhạc
- Lý luận - Phê bình
- Tác giả - Tác phẩm
- Gương mặt ca sĩ QT
- Nhóm nhạc
- Thường thức âm nhạc
- Nói chuyện sáng tác
- Thời trang và nghệ sĩ
- 1001 sự cố
- Chuyện giờ mới kể
- Đời thường nghệ sĩ
- Góc xấu của "Sao"
- Hậu trường ca nhạc
|
Tình Biển
[15/06/2009 12:25:39]
Tôi sinh ra ở vùng biển rồi rời xa ngay, kịp khi những vệt nắng vừa hửng trên vừng trời cao. Mẹ nói tôi mang theo trên nước da rám màu nắng hung hung đỏ, thơm thơm mùi bánh mật cúa nắng, gió, hương đồng Miền Trung. Rồi ở Sài Gòn lâu nên da tôi trắng hơn không còn giữ được vẻ đẹp mặn mà của biển, nhưng tôi vẫn yêu và nhớ về vùng biển nơi mình đã sinh ra khi nghe tiếng hát ngọt ngào của nữ ca sĩ Quỳnh Lan cất lên bài Tình Biển của Nhạc sĩ Vũ Đình Ân phổ thơ Dương Xuân Định. Mỗi lần như thế tôi thường tìm một nơi thanh vắng thả hồn mình chìm sâu trong suy tưởng, khi ấy biển hiện lên rỡ ràng hoà với tiết tấu của âm nhạc đẹp đến nao lòng. Bên trong những con sóng. Biển dịu hiền biết bao. Đằng sau cơn cuồng nộ. Biển dễ thương dường nào. Thật chậm, sâu lắng, âm nhạc khẽ khàng đưa biển đến gần tôi. Từng nốt nhạc đệm réo rắt như từng cuộn sóng cuốn lên vỡ oà niềm mong nhớ mà từ lâu tôi cất giữ trong lòng. Có lúc tôi đã tưởng là mình đang đứng chân trần trên dải cát vàng, giăng đôi tay ngắm từ xa biển ùa đến cuồng điên vỗ mạnh vào bờ làm cả cồn cát xôn xao. Rồi quẳng mình ra xa vỡ tung niềm vui trằng xoá như mở lời chào thân thiết. Chợt âm thanh vút cao lên như điệp khúc trút nỗi lòng của biển, nghe như tiếng đàn dây rung lên những cung bậc thời gian ngàn năm thức giấc. Đâu chỉ là rong rêu. Những kho tàng hoá đá. Bởi biển mênh mông quá. Nên hoá thành màu xanh. .. Không cuồng nộ như những ngày lộng gió, biển được tỏ bày và san sẻ niềm riêng. Cảm nhận được hơi ấm thân quen giữa mênh mông sóng nước, tay tôi như vờn trên những phím đàn dìu dặt kéo dài chìm sâu những rung động nồng nàn vẻ đẹp diệu kỳ của biển. Tạm biệt biển yêu dấu của tôi. Âm nhạc cũng kết thúc với nốt lặng ngọt ngào. Ấy là lúc mà tôi hiểu rằng cũng như một đời người trải qua bao nhiêu thăng trầm, dâu bể; tự sâu thẳm trong lòng biển lớn bao khát vọng, tình yêu, nỗi nhớ, niềm đau tích tụ cả ngàn ngàn năm hoá đá, phủ kín rêu phong ; nhưng biển vẫn đời đời giữ mãi nét đẹp trong xanh - màu xanh nước biển- đã có tự ngàn xưa. Lời bài hát Thơ : DƯƠNG XUÂN ĐỊNH Bên trong những con sóng Bởi biển mênh mông quá Đâu chỉ là rong rêu |
![Tình Biển
[+] Click vào để xem hình lớn](Image/4/images1808388_Tinhbien4.jpg)
Khúc bi tráng, tiếc thương và tự hào